Trăng, Lý Bạch Và Tôi

Trăng

Xa muôn dặm, cũng là vầng trăng đó.
Sao đêm nay trăng lạnh đến rợn người!
Trăng biệt xứ tước hồn từng sợi nhỏ.
Bóng trăng xưa đóng váng chết trên môi.

Em cứ bảo mầu trăng nay nhợt nhạt,
Vì trăng xưa đã tắt lịm trong lòng.
Không. Ngàn xưa vẫn là trăng ngào ngạt,
Ðưa tình yêu rạo rực ngã bên song.

Ta say trăng. Trăng say mây, say gió.
Trăng bốc men. Trăng ngây ngất dị thường.
Ta mê trăng, lặng người không dám bước.
Sợ gần trăng, Trăng ngỡ ép yêu đương.
(Sao Lý-Bạch, người xưa, nỡ hiếp trăng đáy nước?)

Ôi, Trăng lạnh, vào hồn ta ẩn náu.
Kiếp dong chơi còn vạn áng mây nồng.
Hơi thở ta đưa trăng vào huyền ảo.
Bay chơi vơi giữa vòng khói bềnh bồng.

Trăng đêm ấy, đêm nay cùng rung động.
Mầu trăng xưa vẫn bàng bạc trong lòng.
Nghe máu chảy, hồn hoang mang lắng đọng.
Nhìn trăng tàn, khép kín nỗi chờ mong.

3-4-1985

Vắng Em

Vắng Em, Ta ôm trăng nằm ngủ.
Trăng trần truồng tròn lẳn sát bờ vai.
Chăn nệm mênh mông còn thơm hơi thở.
Nửa vòng trái đất, một vòng tay.

25-09-00

Mấy ngày sau, đang ngủ ngon giấc bổng bị ai đánh trên đầu ba cái. Giựt mình, thấy một ông già vận áo xanh cầm quạt chỉ mặt mắng:
– Sao ngươi dám dùng lời lẽ thô tục để nói đến trăng của ta?

Bất thần bị đánh, đầu vẫn còn cảm giác đau ê ẩm, chẳng biết là mơ hay thực nên cũng hơi sợ, bèn vòng tay thưa:
– Thưa ông, tôi không hiểu vì sao ông la mắng và vả lại xưa nay tôi chưa từng quen biết ông. Ông là ai?

Người vận áo xanh nói:
– Ngươi phải biết Ta là ai.
Rồi biến mất.

Tỉnh giấc chiêm bao, không sao ngủ lại được và đầu vẫn còn đau.

Vầng trăng hấp hối

Trăng trăng trăng là trăng trăng trăng.
Nơi cõi tha hương trăng ngà hấp hối.
Trăng cho ai rồi cũng lại về ta.
Trắng tắm máu năm mươi năm xối xả.
Thịt da ta rời rã bóng trăng tà .
Cơn thèm khát nghiền trăng rờn rợn nở.
Ta cùng trăng nhảy loạn bước cuồng điên.
Máu trong ta cùng hồn trăng bùng vỡ.
Trăng và ta hấp hối… Cõi vô biên!
Hài cốt rã tủy xương chen ngột ngạt.
Trăng đìu hiu ma quái rợn người soi.
Nghĩa địa nhỏ âm u mầu trăng dại.
Dòng mây che trăng thiêm thiếp u hoài.
Là máu là xương hay tình yêu ủy mị.
Trăng đi rồi hồn để lại cho ai?

16-02-02

Ơ kìa. Lại bị cán quạt gõ vào đầu.Thấy ông già bận áo xanh tự xưng là Lý Bạch vuốt râu cười ha hả và nói Ta đánh để dạy ngươi là kẻ hậu sinh tuổi trẻ phải biết kính trong người lớn tuổi. Sao ngươi dám bảo Ta hiếp Trăng dưới đáy nước?
Ðau và giận quá, ta đáp liều rằng:
– Cứ suy đời người trăm tuổi thì ta chắc phải già hơn ông.
Lý Bạch quắt mắt bảo:
– Chớ nói xàm!
Ta lại tiếp:
– Ngày xưa khi chết ông vừa mới 61 tuổi, ta nay đã hơn 65. Như vậy so tuổi đời ông già hơn ta chăng?
Lý Bạch cúi đầu ngẫm nghĩ không nói chi và biến mất.

Tỉnh dậy, nhìn trăng, nỗi hứng viết bài Trăng muộn chọc tức ngài Lý Bạch chơi.

Trăng muộn

Trăng khuya như gái lên giường muộn,
Sợ động người yêu vỡ giấc tình.
Lõa lồ trăng ướt tràn con mộng.
Lỡ giấc chiêm bao, ngại trở mình.

11-2-03

Lý Bạch đòi trăng

Ơ kìa, sao cứ mãi đến đòi trăng?
Trăng của Ta từ thuở mới lọt lòng,
Từ kiếp trước, muôn triệu ngàn kiếp trước.
Trăng của ta và mãi mãi của Ta.
Trăng của ta! Sao Ngươi mãi đến đòi hoài?

Người xưa bảo Ngươi yêu trăng tha thiết.
Sao dìm trăng. Trăng chết dưới sông sâu?
Ngươi hiếp trăng, trong vòng tay say khướt.
Trăng của Ngươi? Trăng đã chết từ lâu!

Ngươi chẳng còn là người tình Trăng tinh khiết!
Cũng chẳng còn là thi bá của nhân gian.
Huyền thoại xưa vẫn gọi ngươi là thánh .
Là thi nhân của Nguyệt Ðiện Cung Hằng .
Ðừng cậy thế là thần tiên ( như đời gọi )
Phỉ báng ta, kẻ phàm tục yêu trăng.

Ngươi đâu biết từ tiền kiếp đã có lời nguyện ước
Trăng chờ ta cùng đày đọa dưới nhân gian.

Người hãy đi.
Ðừng để ta bóc trần sự thật.
Ngàn năm qua chẳng ai biết ngoài ta!
Ðừng có tưởng ngoài ngươi không ai biết.
Ta “trong” Ngươi đêm ấy… bóng trăng nhòa.

12-6-02

Trăng non.

Một vành liễu khuyết quên trang điểm.
Lạc lõng khung mây tận cuối trời.
Màn chiều ai xóa sao còn vết?
Một nét thơ ngây lẳng lặng cười.

11-06-03

Trăng chơi

Trăng lẫn vào buồng
Trăng nằm trên vợ.
Trăng chen vào nôi,
Trăng khóc với con.
Nôi trăn nôi trở,
Làm trăng chóng mặt.
Trăng trườn vô chăn
Trăng làm ta nhột.
Trăng chui vào mũi
Trăng làm ta ngột.
Ta ” hách xì “trăng
Trăng tuôn trăng vỡ,
Ngập mát căn buồng.

12-05-03

Nguyệt thực

Ta của Trăng.
Người tình Trăng điên dại .
Ta ăn trăng, nhai từng miếng trăng giòn.
Trăng thơm ngậy mùi thịt da con gái,
Trăng mặn mà ngọt lịm cánh đào non.
Ta cắn trăng.
Trăng nằm yên không vùng vẫy.
Ta nuốt trăng.
Trăng lọt hẳn vào ta.
Cho vũ trụ bao la đi tìm trăng hớt hải.
Trăng ở đâu?
Trăng ở đây.
Trăng đang ở trong ta.

15-05-03

Một dòng trăng

Dòng thơ tím.
Trăng, trăng, trăng.
Trăng gục đầu tàn lịm.
Hơi thở trăng thấp thoáng ánh hương loang.
Hằng Nga ơi. Nơi cung hằng có lạnh?

Ta ở đây sao lạnh quá Trăng ơi.
Có những đêm não nùng khi Trăng vắng.
Một mầu đen tang tóc phủ đầy trời.
Một ánh chớp sao băng vào tĩnh lặng.
Dòng Trăng tình lưu lạc ở phương nao?

Tràn thế kỷ. Trăng trăng, Ta hằng đợi.
Trăng vỡ bờ âu yếm ngập trần gian.
Muốn yêu trăng, sao bàng hoàng ái ngại.
Trăng trong trăng, hơi thở mãi còn thơm.

Lời thơ tím. Nhạc về đâu hiu hắt?
Một dòng trăng quằn quại ở trong tim.

14-08-03

Phi lồng bóng Nguyệt.

(Viết cho Ngài, cái đêm hôm đó…)

Bóng Phi lồng bóng nguyệt.
Ðường minh Hoàng,
Vuốt râu dài phất phới gió sông Thu.
Ngươi nhìn trăng,
Ta cũng nhìn trăng.
Dương Quý Phi mờ ảo giữa cung Hằng.
Nụ cười chưa khuynh thành.
Mà tình ngươi đã nổi sóng!
Rượu bốc hơi men.
Trăng khoe nét đẹp.
Sóng khơi nét tình.

Ngươi đã phơi lòng dục…

Rượu bốc hơi men,
Ta ngẩng mặt nhìn trăng sáng.
Ngươi cúi đầu tránh mắt Quân Vương.

Bóng Phi lồng bóng Nguyệt,
Xiêm y lơi lả mềm làn sóng xanh.
Câu thơ diễm tuyệt
Chưa nói hết tâm tình.

( Ta nghe ngươi than )
Ôi! chỉ được nhìn thôi sao?
Bao thu đằng đẵng, một khối tình câm.
Rượu lâng lâng.
Tình ngây ngây.
Ánh trăng mời mọc.
Dáng Phi đậm đà.
Nước sông lạnh.
Bóng Phi nồng.
Rượu chưa cạn.
Tình đã tràn!
Một vòng ôm khép chặt bóng giai nhân.

Huyền thoại ngày xưa.
Thánh thần dị truyện.
Ðời tôn người như bậc thánh nhân.
Ngươi là ai?
Cũng chỉ là kẻ cuồng sĩ dưới trần.
Chớ đội lốt tiên thanh
Gạt lừa người hậu thế!

Thơ của đất trời.
Trăng chung thiên hạ.
Ðừng mãi theo ta, ngày ngày mắng mỏ.
Ỡm ờ đạo đức lấy cớ đòi trăng.
Từ nay, người và Ngươi đã rỏ.
Không có gì dấu được mắt nhân gian.

02-11-03

Lại chiêm bao thấy Ngài Lý Bạch cầm cán quạt gõ đầu bảo nên học làm thơ Hán Ðường. Chê bai ba cái thơ tiếng Việt nghèo nàn lai căng. Tức mình, tỉnh dậy, viết bài thơ “Ðường Không Luật” này giữa tiếng “cao đao” đón mừng năm mới Dương lịch.

Muốn thưởng thức bài thơ này Cụ Lý phải học tiếng Việt đàng hoàng.

Xin chớ trách ta hỗn láo vì đây không phải là lần đầu ông gõ đầu ta, và không những đã mắng mỏ riêng ta mà còn phỉ báng cả văn chương nước ta.

Hậu thế Lưu Trọng Lão gia.

Sương sắc không

Hưởng lạc hồng lâu sương sắc không.
Âm dương lưu xú vạn khê nồng.
Tiên thanh tục cốt nào ai dại.
Cốc vắng sơn thâm loạn dáng hồng.
Bách tiếu thiên la cuồng nộ ái.
Ngấp nghé quan môn diện đỏ bừng.
Quân Vương nào khác hàng khất cái.
Hành lạc “ô dề” sương sắc không?

31-12-03

Một vầng Ta

Một con sao. Hai con sao.
Hằng hằng triệu triệu con sao.
Ta thong dong tắm giữa dải Ngân Hà.
Ðoàn Tiên Nữ
Bên bờ mây, xôn xao
Giăng lụa vàng che gió.

Một nét trăng tươi.
Nửa mảnh trăng cười.
Một vầng trăng tròn trinh nguyên ngà ngọc…
Ta ôm trăng nằm ngủ giữa rừng sương.
Hai Tiên Ông chơi cờ bên tịnh cốc
Lên ngựa hồng, chắn lối mộng qua sông!

Sao, sao, sao và sao sao sao.
Trăng, trăng, trăng là trăng trăng trăng.
Ta, ta, ta rồi vẫn mãi cũng là Ta!

11-04-03

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s