Thái Hòa Bình Đẳng Luận Phú

tap chi


Ánh hào quang sáng tỏ khắp trùng thiên.
Vùng thái dương cũng là trong cảm giác.
Có chi mà bội bạc lòng từ bi (1)
Cũng như khinh khi đồng Chủ Tế (2)
Làm cho việc đời tréo trễ
Không kịp thời khám phá không gian
Để nhân loại lầm than hoài mãi mãi.
Cửa nguyệt cầu rồi đây lai vãng
Bến đổ bộ có chỗ dành cho.
Khuyên ai sớm phải âu lo
Chớ để cho Tổ Tiên buồn xo, buồn xỉu.
Chớ để cho con cháu nằm co một chỗ.
Thân mình đầy bảy sắc chiếu rỏ
Ánh hào quang sáng tỏ xen vào.
Phía bên trái nguyệt cầu đã trông thấy
Có lẽ nào bẩn thẩn như mơ.

Duyệt lại đây, lịch sử loài người đang tiến
Từ thạch khí thời đại tới.
Đến nguyên tử thời nay.
Từ ăn lông ở lỗ
Đến nhân loại đại đồng.
Tìm ra cho hết vi trùng hãm hại
Tìm cho ra được không gian bạn hữu
Còn biết bao nhiêu thành tựu trang nghiêm.
Phải khiêm cung, phải lể nhượng
Để loài người đem lại tình thương.
Rồi đây biên cương mở rộng
Chốn nguyệt cầu, nơi nguyệt điện
Chốn nào là thành thị, chốn nào thôn quê.
Đi đi, về về, để xem hoa xem lúa.
Múa tay ôm vào lòng cả bảy sắc thái dương.
Không tham, không sân, không si
Như cái thời ấu trĩ.
Thế đó mới là tự tri, tự giác.
Ở trên địa cầu với tất cả không gian
Như bầu bí cùng chung một giàn,
Lúc tới đó không than, không thở
Cùng chung cởi mở cái khó giữa không gian
Để đem đường chỉ lối cho hàng ngàn vũ trụ.
Ôi cái thú chi bằng cái hay cái tốt do tâm tạo.
Không không, có có,
Đó mới biết là có có không không.
Vũ trụ trùng trùng trong không là có.
Trong chiêm bao có no, có đủ (3)
Khi thức dậy, có cũng như không.
Hư vô là lẽ tự nhiên,
Mà hiện hữu là do tâm tạo (4).
Từ lũ trẻ nhao nhao biết đến ham quần ham áo
Ham nhà lầu, ham xe điện
Ham đồn điền, ham hầm mỏ
Ham thuộc địa năm châu
Ham bá chủ hoàn cầu.
Ham cũng được! Để cạnh tranh tiến hóa.
Không nên ham để xương máu chảy hoài.
Giờ đây tính thế làm sao
Phải dừng lại để nghe lời nói phải.
Từ bi giải thoát là lời Giáo Chủ Thích-Ca,
Bác ái tự do là lời Ky-Tô Cứu Thế.

Bình đẳng lời chung của hai Giáo Chủ,
Khổng-Phu-Tử
Dạy cho ta “Nhân sanh chân lý”
Để loài người đi đến vinh quang.
Còn bao nhiêu học thuyết tiên giác, tiên tri
Việc gì không cứu kỷ
Đồng thời với khoa học vượt không gian
Mà để cho đạo lý
Mọi bề nghiêng ngửa.
Hay nằm lê một chỗ
Người kêu khổ, kẻ kêu oan.
Nằm ngổn ngang cả mặt địa cầu.
Ai xấu số đi trước thì thôi,
Ai còn lại phải lo phải tính.
Chớ để cho địa cầu tan vỡ vô duyên .
Đã tiến, đều tiến mới ngoan
Chớ vào rừng rậm không địa bàn hướng chỉ.
Mù mịt lỗi lầm tưởng được vinh quang
Không thanh cao mà lại ham dành đại vị.
Không trí tuệ mà chìm đắm si mê
Dẫn thế hệ này qua thế hệ khác
Như đi đêm tối chẳng chông đèn .
Mát mặt rồi tưởng mưa còn đến nữa.
Giữ thêm chặt cái lỗi
Giữ cái lầm từ sơ thời để lại
Không quan tâm đến tai biến ngày mai:
“Vi trùng làm chủ không gian
Quả địa cầu là thuộc địa của tinh tú vô lương.
Trương cờ khác thay tất cả xanh đỏ tím vàng
Hiện có trên lãnh thổ năm châu.
Lúc đó hoàng, bạch, xích, hắc chủng
Cũng đều thành dân nô lệ!”
Lý tất nhiên vận hội rồi cũng thế.

Khoa học đã hé màn rồi thấy cũng không lâu
Tâm bất lương thì ác duyên phải báo.
Thế mới sợ cho loài người đang thở ở đây!
Nói lại vi trùng cũng mối thêm lo
Không hiệp sức tìm phương dung hòa hay sát hại.
Để rồi đây tai họa vô biên
Người hiền triết cũng không an tâm lo nghĩ
Vì thấy xác thân la liệt như ong mật chúa.
Hư danh nhục lợi làm chi
Mà mang cái chết trong khi không phòng bị.
Ăn sung ở sướng lỗi thì
Mà xui con cháu kiên vì kẻ hung.
Có người cũng lắm điên khùng
Không tin đạo lý xưng hùng dể ngươi.
Giờ đây ăn ở cùng người
Đừng kê danh vị đừng vời ngôi cao.
Học tài, trí cả, công lao
Cũng người bình đẳng”Phật rày, Phật mai “(5) .
Chúa thời một Chúa mà thôi
Ai ai cũng chỉ con trời như ai.
Hy sinh tất cả trên người
Chỉ ưa những cái vui tươi hòa đồng.
Của tiền tiêu phá mức trung
Khi tiêu, khi phí do công mình làm.
Trong vòng vũ trụ nói chung
Nơi đây nhân loại nói xong phần mình.
Có người văn hóa siêu quần,
Có người khám phá thượng tầng không gian.
Có người đi cấy kiếm công.
Có người đổ rác xách thùng đồ dơ
Cũng là anh chị một nhà,
Sá chi dơ bẩn, đọ gì thông minh.
Trời sanh có kẻ tài năng
Mà người đần độn cũng thân con người.
Chớ nên xã hội hàm hồ,
Chớ nên dân chủ xô bồ mặc ai.
Đại đồng là chuyện ngày mai
May mà nhân loại chung vai sớm thành.
Dại gì bắn giết lẫn nhau
Làm cho nhân loại như tàu không neo.
Mấy lời đau khổ nguyện cầu.
Một dòng máu đỏ phải yêu nhau cùng
Chớ nên hờ hững quay lưng
Đến chân mà nhảy, địa cầu lung lay.
Mấy lời phổ biến cầu may,
Ai thương cũng quý, ai rày cũng cam.

Túy Không Lưu Trọng Tuần.
                        Xuân 1970.

Ghi chú :
(1) Lòng từ bi của các Giáo chủ.
(2) Con người là Chủ tế của muôn vật.
(3) Xử thế như nhập đại mộng.
(Ở đời như giấc mộng lớn).
Lời Nguyễn công Trứ.
(4) Nhất thiết do tâm đạo.
(Việc gì cũng đều do tâm mình tạo ra).
Lời Phật.
(5) Phật là Phật đã thành Phật,
Chúng sanh là Phật đang thành Phật.
Lời Phật .

[Back]                                                           [Next]
Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s