Quê Cũ, Người Xưa

Dấu chân xưa.
(Những địa danh rướm máu)

Chiều Pleiku.
Ðêm Kontum.
Hừng đông Ban-mê-Thuột.
Sáng Lai-Khê, gờn gợn phủ sương mờ.
Nắng hoang Ðồng-Tháp.
Rét cóng Ðồng-Xoài.
Mưa Trường-Sơn,
Lụt ngập miền Trung gầy guộc.
Nắng hè hừng hực,
Sông-Mao, Dục-Mỹ.
Bụi đỏ tung trời,
Daksut,
Daktô.
Rạch xanh biếc, lửng lơ
Vùng Kiến-Bình, Cai-Lậy.
Hoàng hôn âm u,
Gây gây rét Chiến khu D.
Ðất cằn An-Lộc.
Mây trắng Bình-Dương
Bình minh nhẹ,
Khói sông Hương xứ Huế.
Vàm-cỏ-Tây, Vàm-cỏ-Ðông,
Ngập nước đỏ Cửu-Long vàng
Ôi, văng vẳng
Những Ðịa danh rướm máu!
Dấu chân xưa
Còn nóng bỏng cát Quê hương!

Mười năm qua,
Sao vẫn nhớ đôi chân lấm đất.
Bốt-đờ-xô trát nặng lớp bùn già.
Áo trây-di vằn vện vũng mồ hôi trắng bệch.
Ngửa mặt nhìn trời rồi nhắm mắt,
Nốc Ðê-ô-đa!

Là Anh đó.
Là Tôi đây.
Ôi, Quê hương nghiệt ngã.
Một phút buông tay,
Mà vướng kiếp lưu đày!

Thân xác còn đây.
Tâm hồn tan nát.
Cố ghi vào xương cốt,
Những hình ảnh đang tàn phai.

24-2-83.

Miếng khoai cốt nhục.

Tôi có những Ðàn Anh đi tù
và những Thằng Em vì nợ nước theo Cha.

Con đứng bên này hàng rào kẽm.
Cha ở bên kia vòng thép gai.
Bẩy năm cùng nhau chung mối hận.
Giáp mặt, chẳng dám nhìn nhau lâu.

Con, mãi tận cuối dòng tù phá rẫy.
Cha dẫn đầu toán cải tạo chặt cây.
Gió Bắc lạnh căm, thịt da run rẩy.
Lửa căm thù hừng hực đốt sương mai.

Con nhìn cha oằn vai lê khúc gổ,
Chân khẳng khiu, tay gầy guộc rã rời.
Tóc bạc phơ, điểm trắng một góc trời.
Mảnh áo mỏng tung bay theo cánh gió.
Vầng trán rộng, oai phong ngày tháng cũ à
Con ngắm Cha : hình ảnh quá bi hùng!

Hăm chín tuổi: hai năm đi đánh giặc;
Bẩy năm tù cải tạo, phá núi trồng khoai.
Thân xác con, khí huyết vẫn tràn đầy.
Nợ cơm áo đến nay chưa trả được.

Con thấy cha , mỗi chiều về gục ngã.
Tấm thân già bên cạnh gốc chuối non.
(Hình ảnh đó, cha không muốn ai thấy cả,
Sợ tiếng mang là quân Ngụy, lũ ươn hèn.)

Mười bốn giờ, lưng thẳng phá rừng già.
Tay mệt mỏi vẫn đưa dao cùn chém gỗ.
(Không hổ danh là chiến sĩ Cộng Hòa.)
Nhìn lũ thù, miệng vẫn cười ngạo nghễ.

Luống khoai tươi con vun trồng lên đấy.
Nhưng không quyền được hưởng chút rễ thừa.
Hình ảnh cha gục đầu,
Mỗi chiều theo con về trại.
Oai phong nhạt nhòa,
Theo cơn lạnh đêm mưa.

Bên rào kẽm gai, con âm thầm cào đất.
Mười ngón tay rướm máu, buốt tê cuồng.
Bò qua bãi mìn, tay ôm áo chặt.
Mò đến bên Cha,
Chẳng dám gọi thưa.
Cha con nhận nhau,
Quen hơi thuở ấu thời.
Mắt nhỏ lệ thấm sâu nền đất lạnh.

Con quấn chân cha,
Tấm áo thun còn hơi ấm.
Ðôi tay gầy sờ soạng,
Níu mái tóc xanh rối bù.
Nâng đầu Cha,
Con mớm chút khoai hà.
Môi khô nứt,
Bám miệng, con truyền sức.

Con yêu Cha như con yêu Tổ-quốc.
Hình ảnh Cha uy vũ chẳng phai tàn.
Nước Việt oai hùng, lưng Cha phải thẳng!

Cặn sữa trong miếng khoai.
Máu tươi trên đầu lưỡi.
Là tất cả,
Con còn lại cho Cha.

24-2-83

Tiếc thương.

(Tưởng niệm Thiếu-Tướng Phan-Đình-Soạn)

      Trăng về khuôn đồi xưa.
Nghĩa trang không còn nữa.
Từng dẫy bia đổ vỡ.
Những nấm mồ hình thù méo mó.
Cỏ dại phơi khô cằn.

Bức tượng Tiếc-Thương,
Nửa mảnh vai đeo chiếc ba lô nứt rạn.
Tay chân không còn nguyên lành.
Khẩu súng chỉ còn chiếc báng.
Chiếc nón sắt vỡ tung từng mảnh nhỏ.
Ðêm đêm bàng hoàng đi gọi thù!

Những nấm mồ không còn tên,
Của những bậc Ðàn Anh.
Của người Bạn đồng ngũ
Và của những thằng Em,
Từng chiến đấu oai hùng.
Nằm lạc loài
Trong những khoảnh khoai mì èo uột,
Quanh hàng rau chưa kịp thay lá.
Mảnh đất dành cho Tôi khi gục ngã,
Bây giờ là một vũng bùn lầy.
Trăng non soi mầu sáng đục.
Ðêm lạnh sương giăng đầy.

Người bạn Tiếc-Thương ơi.
Nước mắt anh hẳn chưa vơi.
Và Tôi,
Niềm đau càng chua xót.

Xưa,
Anh ngồi đó.
Mai,
Tôi nằm đây.
Trong tiếng gió,
Tôi nghe anh than khóc.
Thân làm trai chưa hết nợ Quê Hương.

Này, người bạn Tiếc-Thương.
Anh, Tôi và các Ðồng đội
Nằm bơ vơ,
Trong quên lãng của mọi người.

18-2-84

Xơ xác

Ý thơ : Quang Hào

Trong chiếc mùng vải thô.
Ta cùng em làm tình trên lề đại lộ.
Mình nhìn nhau,
Mắt vàng vọt đèn buồn góc phố.
Mình hôn nhau,
Môi nứt nẻ đất cằn khô.
Trong chiếc mùng vải thô
Ðôi ta chỉ còn là hai mảnh da khô,
Vừa tàn khúc khải hoàn kinh tế mới.

Ngoài chiếc mùng vải thô,
Con chó già cúi dầu nhìn
Khẩu AK,
Ðôi dép Bình Trị,
Và anh Bộ Ðội…

Ðêm xuân, trên Hòn Ngọc Viễn Ðông
Thành phố buồn mầu tái nghĩa trang.
Một con chó lạc loài.
Một anh bộ đội ngơ ngác.
Và một cuộc làm tình dài ngột ngạt…

Ðầu góc phố Tự Do
Cuối dòng đường Lê Lợi
Trong chiếc mùng vải thô
Rách xạc xài,
Hai đứa mình nhìn nhau xơ xác!

02-87

Biền biệt

Chưa xa nhà lâu như hôm nay.
Tháng năm biền biệt đếm từng ngày.
Ðêm buồn nối mộng dài thương nhớ.
Tỉnh giấc đành vui kiếp dọa dày.

02-83

Thôi đành.

Thiên đường là đây mà hỏa ngục cũng là đây.
Tình yêu còn đó, thù hận cũng từ nay.
Trần thế bấp bênh mộng du cất bước.
Ðiêu tàn nối dấu, hỏa châu bay…

05-83

El Paso ngày đó

El-Paso ngày xưa,
Thành phố nhỏ.
Anh nhớ,
Mái chợ chiều cong vút,
Chạm mây cao.
Trời xanh lơ.
Mắt đong đưa.

Công viên lạ.
Ðóa hoa hồng muộn nở.
Con ngựa đá,
Bờm rêu sương khuya phủ.
Người con gái Da-Ðỏ,
Ðôi mắt Á-Ðông buồn.
Sau quầy rượu nhỏ.
Ðôi vai hồng mời mọc ái ân.
Chiều hôm đó,
Em rủ anh ở lại.
Thương nước nhà ly loạn,
Anh từ nan.
Chỉ đôi lời rồi tình sầu biên giới.

Trời xanh lơ.
Mắt đong đưa.

Ngày hôm nay,
Cũng nơi này, anh trở lại.
Ngôi chợ chiều năm đó giờ nơi đâu?
Con ngựa đá bỏ ra đi.
Vũng sương khuya không còn chỗ.
Em, có lẽ đang vui,
Trên lầu cao nào đó.
Anh ngủ vùi,
Trong quán trọ bên cầu.

Ðôi mắt xa xưa,
Nét Ðông-phương chắc đã nhạt mầu.
Lòng anh lạnh,
Vắng khúc hành ca tráng sĩ.
Cuộc đời theo gió cuốn chân mây.
Lòng nặng mang nỗi sầu Quốc-phá.

25-8-83

Ðiếu Salem và bạn tôi

Tưởng nhớ Nguyễn-thành-Công, Pháo Binh Dù,
thằng bạn đã từng chia hai điếu thuốc.

Tôi cầm điếu Salem,
Chạnh nhớ đến Việt-Nam.
Ngày xưa, từng lũ trẻ
Chạy theo những bước chân
Của toán lính viễn chinh.
Tay túm áo,
Miệng gào Ô-kê Salem.

Ðau thương ngày đó.
Tủi nhục hôm nay.
Mười ngàn ngày tang tóc.
Nhưng oai hùng từng phút giây!
Chỉ còn lại tiếng cười
Trên môi người đã khóc.

Rồi đêm nay,
Tôi ngồi đây,
Nhớ điếu Salem
Quyện khói bóng chiều lam.
Bập bùng đốm lửa đỏ.
Nhớ từng tràng tiếng nổ,
Giàn pháo xé không gian.
Tôi ngồi đây,
Nhớ bạn xưa gục ngã.
Nay không còn để ngắt thuốc chia đôi.

Tôi nhớ rõ,
Chiếc quần trận lấm bùn,
Ôm đôi chân lạnh giá.
Mắt vẫn mở,
Mặt vẫn hồng.
Môi chênh chếch
Nửa nụ cười khinh bạc.
Cường địch kia ư ?
Không!
Chỉ một lũ ngẩn ngơ cuồng dại.

Tiễn bạn xưa,
Ðiếu Salem còn ướt đẫm
Ðã ngả mầu nâu sậm
Áo trận nhầu.

Nay nhớ bạn,
Âm thầm châm điếu thuốc.
Vẫn tên Salem,
Nhưng không còn chữ OK.

29-11-82

Tẩy trần.

Viết tặng hai thằng bạn Pháo Thủ
Phùng-tường-Vân và Nguyễn-du-Nghi.

Rượu dăm chai, đường xưa dẫn lối.
Ba thằng uống mãi rồi cũng say.
Tình thâm nghĩa đậm tràn ly cối.
Tẩy trần! Phải uống suốt đêm nay.

Sóng rượu nghênh ngang vào xứ lạ.
Môi mềm chưa đã chuyện ngày qua.
Hơi men chuếnh choáng khung trời hạ.
Lưỡi cứng, hồn tê, tuổi xế tà.

Ngàn dặm đêm nay cùng gặp gỡ.
Trăm ly rượu quý cũng bằng thừa.
Hãy uống cùng nhau chia nỗi nhớ.
Kiêu hùng, hào phóng những ngày xưa.

Tao biết đã say, nhưng vẫn uống.
Theo dòng nhạc cũ buồn lê thê.
Cho mày khóc cuộc đời gió cuốn.
Cho tao ngã quỵ bên lề cơn mê.

Tẩy trần, ly chén cùng nghiêng ngả.
Vận nước cùng nhau hớp đắng cay.
Ðất khách, quê người, hừ, cũng lạ!
Ba thằng mình uống suốt đêm nay.

Uống đi Vân. Uống đi Nghi.
Uống cho những cuộc chia ly phũ phàng.
Uống cho đất lệch, trời nghiêng.
Uống cho đau xót triền miên mỗi ngày.
Chỉ còn tao với chúng mày,
Uống thêm cho cuộc đổi đời bớt cay.
Uống cho hết.
Uống cho ngất.
Uống cho hả.
Uống cho sảng khoái cuộc đời rách bươm.
Uống để khóc
Những bạn xưa tù đày nhục nhã.
Uống vùi thế sự ngập tràn cơn ngông.

Uống cho cạn.
Rồi kéo Thần-Tiên cùng ngã.

Dallas, Texas 21-8-83

Ðôi môi hoàng hôn

Viết cho một người con gái mang tên
“Thuyền nhân bất hạnh”.

Có đôi môi nào đẹp hơn môi Em,
Tuổi trăng tròn. Ðầu xuân hoa chớm nở.
Ðôi môi nào rạng rỡ như môi Em,
Hơi sương thấm mướt. Mặt trời vừa lên.

Ðôi môi nào ngào ngạt hơn môi Em,
Ðồng lúa mênh mông, vườn cây sai trái.
Ðôi môi nào êm ái bằng môi Em,
Trời thu quê mẹ, khói chiều ngọn cau.

Ðôi môi nào đau xót hơn môi Em,
Ngậm lệ đắng, khắc ghi lời mẹ trối.
Ðôi môi nào thờ thẫn hơn môi Em,
Dáng cha quằn quại ngục tù đêm đêm.

Ðôi môi nào xanh xao hơn môi Em,
Chiều ngả bóng, run run cành liễu đổ.
Còn đôi môi nào lạnh hơn môi Em,
Băng tuyết kết không buốt bằng một nụ.

Có đôi môi nào nóng như môi Em,
Nắng rực sáng cháy sôi lòng biển cả.
Ðôi môi nào huyền diệu hơn môi Em,
Sao lấp lánh dẫn lối đi biệt xứ.

Ðôi môi nào lạc lõng như môi Em,
Ngàn dặm viễn du, chẳng lời tiễn biệt.
Ðôi môi nào ngơ ngác hơn môi Em,
Quê nhà sương khói chìm vào xa xăm.

Ðôi môi Em bừng ấm cả trời đông,
Thuyền viễn xứ lướt băng theo gió lộng.
Lòng Em mang những hoài bão huy hoàng,
Cho kẻ ở lại chờ mong, hy vọng.

Rồi một đêm,
Ðôi môi nào oan nghiệt hơn môi Em?
Mầu đỏ nát nhầy.
Mầu xanh trời rộng.
Mầu tím biển khuya.
Mầu trăng uẩn ức.
Mầu trắng thê lương.
Mầu gió hãi hùng.
Bọt sóng trở đen.
Mầu mây nhợt nhạt.
Hải-âu nghiêng cánh kêu than não nùng.

Rồi từ đó,
Nơi môi Em,
Cả một vũng thương đau.
Hình dáng đó,
Sắc hương kia,
Còn nguyên hình sầu não.
Dấu tim son chằng chịt vết hận thù.
Buổi dậy thì vỡ tan trên đầu sóng bạo!

Nghe tin Em,
Người con gái chưa hề quen,
Mà chết lặng. Máu trào lên tận mắt.
Vừa vào đời, sao bi thảm quá hở Em?
Ta nghẹn ngào.
Khóc ngất.
Và chỉ còn biết khóc.

16-11-83

Ngược xuôi

(Sầu riêng)

Ý thơ: Bùi-Khiết

Mang tấm thân ngà ngọc,
Cải trang gái nông thôn.
Gót sen cầy xuôi ngược.
Buôn sầu riêng tìm chồng.

Chiều chiều bên sông vắng.
Xôn xao đám tù nhân.
Lòng xót xa cay đắng.
Bóng chồng mãi biệt tăm.

Chiều qua, ngày lại đến.
Trại tù, rồi trại tù.
Tin chàng khi ẩn hiện,
Hoang mang lòng vọng phu.

Năm qua rồi tháng lại.
Nỗi sầu càng chất cao.
Lòng em càng tê tái,
Biết bao giờ gặp nhau?

Thu, Ðông rồi lần lượt.
Sông núi rồi hư hao
Ðoàn tù rồi thưa thớt.
Bóng Anh rồi phương nao?

Gót sen giờ chai đá.
Môi hồng cạn nét tươi.
Tóc mây thôi óng ả.
Tìm chồng vẫn ngược xuôi.

Ðoàn tù giờ quen mặt,
Người con gái nổi trôi.
Sầu chung cùng ghi khắc.
Sầu riêng em ngậm ngùi.

28-6-83

Giọt lệ ngàn năm sau.

Viết cho em tôi, Lưu-thị-Lệ,
người mang cái tên rất định mệnh, đã cùng
chồng con mất tích trên biển cả năm 1979.

Ngàn năm sau tôi trở lại.
Lang thang trên Biển Ðông.
Ghé vào bờ hải đảo.
Nghe gió thì thầm,
Nghe rừng lao xao.
Biển trầm ngâm phẳng lặng.
Sóng vỗ ru dịu dàng.
Nước nghẹn ngào xa vắng.
Những con dã tràng,
Vẫn còn rộn ràng xe cát.

Tìm kiếm gì chăng?
Những đau thương thuở trước,
Của đoàn người
Vượt biển ở thế kỷ hai mươi.

Có những tấm thẻ bài,
Ðóng cứng giữa san hô.
Có những mảnh căn cước,
Hà hào ôm bám chặt.

Có những chiếc vòng vàng,
Mồ hôi còn mặn chát.
Có những mái tóc huyền,
Quấn quýt bám hàng rong.
Có những bình sữa trẻ con,
Bây giờ trở thành cổ vật.
Có từng đoàn xương người,
Vẫn còn nôn nao dồn dập,
Theo nước ngầm
Chao động mãi không thôi.

Phải chăng đây là hải trình,
Tử lộ của thuyền nhân?
Nơi nỗi hận chưa tan thành bọt biển!
Phải chăng đây là con đường tuyệt mệnh,
Của những người lỡ hẹn với Tự do?

Cũng nơi này
Tôi nghe đây đó,
Du khách tìm những hạt ngọc trai.
Những hạt ngọc
Mà hàng triệu năm xưa chưa từng có.
Chỉ bây giờ mới xuất hiện ở nơi đây.

Những hạt Ngọc trai hình giọt Lệ.
Màu vàng rực rỡ.
Có ba đường gân máu nổi nghênh ngang.

24-9-1998

Ngày mai ra trận

Xin hãy hôn anh.
Ngày mai ra trận.
Chưa có người tình.

Xin hãy ôm tôi.
Ngày mai ra trận.
Xa nhà đơn côi.

Xin níu vai con.
Ngày mai ra trận.
Cha trông mỏi mòn.

Xin xới chén cơm.
Ngày mai ra trận.
Mẹ buồn tay run.

Xin hỏi xa gần.
Bên kia ra trận.
Còn ai họ hàng?

Xin cười với tao.
Ngày mai ra trận.
Biết còn có nhau?

Xin ngồi lặng yên.
Chiều sau chiến trận.
Nghe người khóc than.

Xin vuốt mắt anh.
Ngày sau chiến trận.
Ai quàng khăn tang?

06-4-02

Niềm tin còn lại

Từ cõi chết đi ra,
Ta phải sống!
Hãy ngẩng mặt nhìn trời.
Dù khung trời rất xa lạ.
Vệt nắng có xa xôi,
Vẫn là của nguyên hình vũ trụ.

Ôi Thần Thánh.
Ôi Quê Hương.
Một gọt máu.
Một giọt mưa.

Ta nghe tiếng cuốc xé thịt,
Thương mảnh đất
Tù đày đi vào cơn đau rời rã.
Ðồng lúa cạn xanh xao.
Rừng núi nghẹn gông cùm.

Ta nghe đuổi bắt từng nhịp tim
Trong không khí cạn dần.
Và niềm tin oan nghiệt
Thánh Thần cũng chẳng còn tha thiết…

Từ đó ta đi ra.
Phổi ta nghẹt cứng,
Không khí tràn đầy.
Ta thở cho ta.
Ta thở cho Quê hương.
Rồi thản nhiên đi vào cuộc sống mới.
Nơi đây,
Ít nhất ta còn gặp chút tình Người…

04-83

Bốn mùa nơi đây

Xuân buồn

Sương xuân bảng lảng trời mơ.
Có con chim lạ ngẩn ngơ lạc đàn.
Mai vàng chẳng nở ngoài sân.
Hiu hiu gió thoảng, lâng lâng nỗi sầu.

Hạ vắng

Hạ về sao nắng lãng du.
Mây treo mấy cụm đìu hiu ven trời.
Bên đường hoa tím chơi vơi.
Ngả nghiêng một cánh lẻ loi chim ngàn.

Thu nhớ

Thu sang lòng nén nghìn đau.
Nhớ thương chồng chất, hận sầu vút cao.
Ngoài hiên lá rụng lao xao.
Nỗi buồn vàng úa đi vào chiều sâu.

Ðông dài.

Ðông dài ôm tuyết mênh mông.
Sao khuya tím ngắt, ngập ngừng đổi ngôi.
Cánh buồn ai ướp trong tôi?
Sầu đông dằng dặc, xa xôi một mình.

1983

Mầu xưa.

(Chiều Công viên Chiến binh Việt Mỹ Westminster)

Mây trắng lang thang
Trên trời xanh mầu biển nhớ.
Chiều vàng rực rỡ.
Ðôi mắt đỏ rưng rưng.
Nghiêng nghiêng mặt cúi đầu.

Trời Cali.
Tình lính vẫn đậm đà.
Anh và tôi.
Chiếc nón sắt thuở trước,
Mầu treillis chiều nay.

“Em mười sáu” hiền hòa trên tay
Cười vui, dừng chân bước.
Cũng một mầu trời.
Vẫn một mùi gió.
Cờ bay.
Cờ bay trong hơi thở!

Sắc chiều trở vàng.
Tình mây sang xanh.
Chùm sao trắng
Rơi trên ba dòng sông đỏ.

Kỳ đài nơi phương Ðông
Có biết không?
Mầu cờ xưa vẫn nhớ!

Bên trời Tây,
Chiều lạnh trở.
Phất phới cờ bay.
Con tim nồng!

Trời xanh
Mây vàng.
Có chùm sao trắng đổ
Trên ba dòng sông hoang…

04-05-03

Tiếng xa.

Tiếng gọi quê xa,
Tiếng gọi gần.
Tiếng xa kẽo kẹt võng đưa tập vần.
Tiếng gọi con gần,
Tiếng gọi xa.
Tiếng gần ngơ ngác lạc vào ngoại âm.
Tiếng quê, tiếng trẻ xa, gần
Tiếng xa gần gũi,
Tiếng gần xa xôi.

Tiếng gọi quê xa,
Tiếng gọi con gần.
Dư âm vọng ảo chợp chờn cõi sương.
Tiếng thương ai gọi cho ai?
Chùng trong giai điệu gượng vài âm xưa.

04-08-03

Cựu Chiến Binh Việt Nam

(Chúng Ta luôn còn Tổ-Quốc!)

Thân tặng các anh Trần Chí Cường, Trần Thanh Luyến, Trần Thanh Ðạm và các chú Lưu Trọng Ða, Lưu Trọng Hồng, Lưu Trọng Lân, Lưu Trọng Hải, Lưu Trọng Dương, Lưu Trọng Văn…

Có anh đã cùng tôi bên này trận mạc.
Có anh ở bên kia chiến tuyến đối đầu.
Máu chúng mình đã rơi trên cùng mảnh đất
Thịt đã khô trong hố cạn bên nhau.
Chúng ta,
Ðã để lại một phần thân xác
Nay đã thành bụi cát
Trên lòng đất ấm của quê hương.
Hoa quả đầy vườn.
Ruộng đồng thơm ngát.

Ý thức hệ này. Ý thức hệ kia
Nay nào còn có nghĩa!
Tình sử đầu mình cùng nghe
Mỵ-Châu, Trọng-Thủy.
Lịch sử đầu mình cùng học
Lê-Lợi, Trưng-Vương.

Tiên xuống phương Nam *
Rồng về biển Bắc.*
Ðất một giải
Từ Cà-Mâu đến tận ải Nam-Quan.

M 16, AK 47
Viên đạn của ai làm?
Anh em mình gục ngã.

Các anh cựu chiến binh ơi.
Trời vẫn một mầu thơ ấu cũ
Ðất vẫn một mảnh mẹ cha xưa.
Mồ mả ông bà, mồ hôi con cái.

Máu khô nay chảy lại.
Chân gãy nay còn đi.
Học tiếng Việt mình vẫn đọc Nguyễn-Du
Tim thổn thức hình ảnh một nàng Kiều.
Gương hào kiệt Quang-Trung, Hưng-Ðạo
Mình vẫn mãi mãi tôn thờ trong tim não.

Các Anh ơi,
Bắc Trung Nam
Vẫn một mảnh đất xưa ngày cũ.
Giải Trường-Sơn rừng núi vẫn xanh tươi.

* Hạ Tiên – Hạ Long

30-5-05

Bạn bè ơi!

(Viết cho Trần thanh Tâm-Nam Giao)

Bảy mươi tuổi
Còn đứng giữa trời.
Mây bạc trên không.
Tóc trắng trên đầu.
Bạn bè ơi,
Tau nhớ tụi bây!

Những thằng quần treillis rách.
Những thằng tóc rụng bón phân rừng.
Những thằng còng lưng
Thồ xe. Ứa nước mắt.
Ngửa tay nhận đồng bạc
Từ những kẻ cùng cực hơn mình.

Ðêm về nghe gió thổi.
Tau, từ biển xanh.
Tụi bây, từ rừng thẳm.
Biển tự tình kề bên
Gần mà như xa bất tận.
Rừng sâu ngoài tay với
Sao gờn gợn hơi ấm đá trường sơn.

Ôi, Bảy mươi năm
Rốn cắt vẫn chưa khô.
Sao nước mắt đã gần cạn?
Một tiếng hú ai gọi
Từ Bắc hay từ Nam?
Trường-Sơn đầu hay Trường-Sơn cuối?

Bảy mươi năm,
Tai đã lãng
Vẫn còn nghe tiếng thở dài đâu đâu vọng lại.
Tiếng thở dài
Của Tau hay của Tụi-Bây?

04-2-04

Trước khi chết
(Hành trình cuối)

Trước khi chết, tôi đem xác thân
Về quê hương cách xa ngàn dặm
Ðể bà con cô bác xa gần
Nhỏ lên tôi một dòng lệ ấm.
Dìu thân tôi từ bãi “Hạ Tiên” *
Lên Cao Nguyên, rồi về phương Bắc.
Theo Trường Sơn đến vịnh “Hạ Long”.

Dừng chân cho tôi nằm nghỉ mát
Trong túp lều nhỏ mái tranh cong,
Vách đất xám bên bờ Vàm Cỏ.
Gội tóc tôi với nước Cửu Long
Cho thấm mầu phù sa nắng gió.

Ðưa tôi vào đám lúa đơm bông.
Cho đôi môi thơm dòng sữa gạo
Cho thịt da đậm nét bùn vàng.
Cho tôi ghé eo nghèo Vĩnh Hảo
Nghe nước hờn bọt nóng vỡ lăn tăn.
Cho thân tôi nằm sát ghềnh Cà Ná
Tìm chút hơi để nhớ lúc quên đường.

Xin thắp giùm tôi cây nến nhỏ.
Thả trôi lặng lẽ giữa dòng Hương.
Vấn vương cùng rong xanh Bạch Hổ
Ngậm ngùi theo xác phượng trên bờ,
Cho tôi qua xóm làng phường phố,
Khắp nẻo quê Nước Ngọt, Cầu Hai.
Xin cõng tôi đi những bước gập ghềnh
Trên con đê nhỏ ruộng nghèo lồi lõm.
Nghe tiếng diều đàn trẻ thả lênh đênh.
Xin cho tôi bóng chiều xưa đom đóm
Trong mắt người thiếu nữ đợi bờ ao.

Cho tôi đi trên đường làng nho nhỏ.
Dưới vòm tre bóng lá ngả lao xao.
Cho tôi lẻ loi nằm dưới cây cổ thụ.
Ôm bình vôi hâm nóng thịt da đau.
Ðem thân tôi qua Cao Lao, Bố Trạch
Cúi lạy Thần Làng, tạ lỗi Tổ Tông.
Cho tôi đi khắp hẻm cùng ngõ ngách
Tìm dấu chân nứt nẻ của cha ông.
Cho tôi đứng bên này bờ Bến Hải
Nhìn bên kia tìm dấu tích chia ngăn.

Cho tôi đi, đâu còn chi ái ngại
Chờ đã lâu. Ðợi đã hết cuộc đời.
Cho tôi thấy những gì tôi nghe, biết.
( Trí nhớ giữ mà chi! Tim óc ơi )
Chỉ cho tôi một lần rồi vĩnh biệt.

Nghệ An, Thanh Hóa, Hà Tĩnh, Lạng Sơn,
Những địa danh với bao nhiêu kỳ tích.
Hải Phòng, Hà Nội, Rùa Tháp, Hồ Gươm.
Năm cửa ô, cửa nào thơm hương cốm?
Cửa nào êm mầu áo lụa Hà Ðông?

Cho tôi xin, rồi ra đi chẳng tiếc,
Nhìn một lần để yêu trọn quê hương.
Quê hương ơi. Tình quê, ôi bất diệt!
Cho ta đi đến tận ải Nam Quan.
Ðể mắt thấy Trụ Ðồng còn chưa chiết.
Cho ta hòa dòng lệ xuống Hạ Long.
Cất tiếng khóc cho một đời oan nghiệt.
Rồi Chùa Hương… đưa tiễn một hồi chuông.

*Hà-Tiên” hay “Hạ-Tiên”?

20-12-02

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s