NHỮNG BÀI THƠ CUỐI ĐỜI VÀ ĐẦU ĐỜI

Bài Lục Bát Vô Định.

Featured image

Ra đi một bước chẳng thừa.
Quay về vạn nẻo không vừa gót chân.
Gió đưa vào cõi phù vân
Đêm khuya u tịch lòng trần bốc men.
Tà dương một thoáng đa miên
Giấc ngài chưa đến, tóc mềm tả tơi.
Yêu đương ánh mắt buông lơi
Đong đưa một mối rã rời oan khiên.

25-3-2015.

Con chim lẻ loi.

Featured image

Con chim lẻ loi
Cất cánh bay đi.

Đôi chim non bay về
Đậu trên cành
Ngắm chồi lá xanh.
Cất tiếng hót.
Gió lặng buồn
Ngỡ ngàng, đôi chim nhìn quanh
Rồi cũng cất cánh bay đi.

Con chim già nua
Bay xa mỏi cánh
Tìm về cành xưa.
Lá đỗi màu
Cây lở vỏ
Cất tiếng hót,
Cổ khan lạc giọng.
Cọng lông
Theo chiếc lá rơi.
Con chim cất tiếng khóc!

Chiều không về
Gió không thổi
Tình không bay
Tiếng khóc của con chim
Rơi
Vào chiều thu lặng lẽ…

29-8-15

Tiếng Mộ Cười.

Tiếng gió như sóng vỗ.
Sương rơi động quan tài.
Nằm im nghe tiếng mộ.
Trở mình chờ đợi ai.

Ta quay đầu nhìn lại
Khúc khích tiếng mộ cười.
Hồn già không nghe gọi.
Ve vẫy tay đón mời.

Em ơi, sao chưa thấy
Vuốt mắt. Bàn tay mềm.
Thân lạnh lùng tê dại
Sâu thẳm một mầu đen.

Em liêu trai thanh thoát
Như ngọn gió thoáng qua.
Tình yêu như mật ngọt.
Thánh thót tiếng mộ cười.

Chút hương trần gian đó
Lưu luyến ánh lụa vàng.
Về bên kia thế giới
Tiếc nụ hôn đia đàng.

04-15-2014

Giã Từ

Thế gian ơi
Xin giã từ
Ngày mai ta lìa đời
Đi thật xa.
Thân xác này không trở lại.

Một mai rồi nhang khói
Hồn quay về thăm viếng người thân.
Môi còn đỏ? má còn hồng?
Tình yêu trong lời khấn
Niệm lời tình tự nồng
Hoa long lanh trong mắt
Trà lịm một giọt tình.

Mỗi năm một lần lại
Như hoa nở một lần.

02-9-15

Vòng Mắt Đen.

Trời, đầy hải âu điên
Biển, cá gầm khe khẻ
Rừng ôm dòng suối tím
Sương liếm cành hoa khô
Ta cấu đời nhầu nát
Em nằm vũng lệ nhòa
Đời còn gì thương tiếc
Tình một vòng mắt đen.

02-11-15

Ngộ Kỳ Bích.

Nàng trong tranh bước ra.
Ta ở trần thế bước vào.
Âm u gió thổi rì rào
Tranh kia thiếu hẳn người ngồi trong tranh.
Âm dương vẫn lại còn trắc trở
Hóa ra lời hẹn vẫn không thành.
Ngàn năm trước mình xa nhau
Nàng vào tranh xa lánh cõi trần.
Để ta vui cảnh đùa trăng giởn gió.
Đến hôm nay đã chán mùi thế tục,
Muốn về vui chung tiên cảnh bồng lai.
Nàng lại mơ ước cuộc đời ô trọc.
Trở lại tìm ta.

Ôi thôi.
Ngàn năm cách trở.
Đến hôm nay đã lỡ làng rồi.
Ta quay bước,
về trời…

Thôi. Từ nay cho đến ngàn năm nữa
Xin làm người vô giác ở trong tranh.
Ngắm cảnh cũ trần đời.

23-09-15

Mùa Xuân Bất Tận,
Cơn Đau Dịu Dàng.

Thơ như dòng nước chảy
Vào Xuân bất tận cùng.
Tình ta như lửa cháy
Trong vũ điệu loạn cuồng.

Rừng núi nhìn xanh ngắt
Khe suối ở đâu ra.
Trời ơi! Ai dập tắt?
Mà sương khói âm u.

Mùa xuân về rồi đó
Nghe ngập tràn đắng cay.
Dáng kiều trong hơi thở
Mà sao lòng xót xa.

Ghềnh đá bao la phủ
Sóng núi điệp trùng trùng.
Dĩ vãng như cơn gió
Cơn đau đến tận củng.

Vỗ về rồi cũng thế
Đành lòng với cơn mê.
Đưa tay cho anh níu
Cùng nỗi đau dịu dàng…

30-12-15

Quang-Hào Thư Các.

Nơi này một cõi của riêng ta
Thời gian không có, không gian chẳng thừa.
Quanh ta sách sữ ngàn xưa
Sáng trưa chiều tối, cũng vừa như nhau.

Nghe lời nói của danh nhân
Rousseau, Voltaire, Marx, Descarte, Lenine
Ý tưởng lớn trãi dài lên trang giấy cũ
Và tình yêu diễm tuyệt Musset, Lamartine
Hồn vấn vương lên mặt ngoạn yêu kiều.
Nghe tiếng gió vọng về qua khe cửa
Cùng tao nhân mặc khách với cô liêu.

Nghe quanh ta thư phòng xôn xao nói.
Cung của đàn, men của rượu, hương của khói.
Tan vào tiếng lịm quên đời.
Khói thuốc lững lơ như dòng nhạc
Rượu tràn men ấm ở quanh ta
Gối đầu trang sách nhớ người xa.
Dư âm quanh quẫn theo lời hát
Quạnh quẽ quê người thư các trông.

Ngậm ”pipe” lên môi. “Zippo” bật lửa
Đốt cho ta một nửa, đời một nửa
Nghe lòng tay tiếng nhịp của “Dunhill”
Âm ỷ trong vòng đen chiếc vố.
Tiếng hít dài như đốt hết thời gian
Khói nhẹ tỏa, hương dịu dàng khói thuốc
Bay quanh co, gọi rượu nhớ hơi nồng.
Nàng” Glenfidditch” 12 hay 18 má hồng?
Nhấp một hớp, nhắm mờ mắt lão.
Thực tại là mông lung huyền ão,
Lời người xưa vẫn quanh quẩn đâu đây
Và hiện tại là quên hết sự đời, say với say…
Chỉ duy nhất còn lại tiếng đàn óng chuốt
Của mười ngón tay già tê giá buốt.
Cùng tiếng hát âm vang
Như lướt trên sông Hương một buổi chiều tàn.

Trước là sách, sau là sách
Trái, phải, toàn là sách cỗ, người xưa.
Quanh ta,
Newton, Musset, Voltaire, Engel, Marx.
Cùng yên lặng.

Ta gối đầu lên “Lamartine”. Men khói lững lờ.
Trở về “Le Lac” cùng tiếng bước của nàng Sand….

Mùa Tạ Ơn 2015

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s