Mẹ Hiền, Vợ Yêu, Và Các Con Thương Mến

                  Còn gì?

Còn gì cho em?
Chỉ một trái tim nồng,
Và đôi môi hạn khô lời tình tự.

Còn gì cho con?
Hai bàn tay chai đá,
Với tấm thân sức lực đã hao mòn.

Còn gì cho mẹ?
Những đêm dài nhớ thương quay quắt.
Chờ một ngày đoàn tụ chẳng hạn kỳ.

Còn gì cho cha?
Một nén nhang tàn,
Và đôi lời nguyện ước.

Còn gì cho bạn bè?
Dòng kỷ niệm oai hùng, chua chát.
Và một lòng hào hiệp bất lực.

Còn gì cho quê hương?
Một thân xác lưu đày,
Sầu chất ngất.
Ðếm từng ngày,
Chẳng hết nỗi nhớ thương.

Còn gì cho tổ quốc?
Một tráng sĩ quá thời,
Cúi đầu ôm mối nhục!

9-7-1983

Ðợi chờ

Mấy hôm nay máy mắt.
Ðợi tin từ phương xa.
Vui buồn chưa được biết.
Lòng dạ đã ngẩn ngơ.

Mười năm qua, tiếng nhạn,
Hư thực nào ai hay.
Câu hỏi thăm vớ vẩn,
Chuyện quẩn quanh qua ngày.

Cha già đã khuất bóng.
Mẹ già đang chờ mong.
Chuyện núi sông hoài vọng.
Chuyện mình cứ viển vông à

Bốn mùa qua dồn dập.
Tin nhà vẫn vu vơ.
Tình quê chưa mờ nhạt,
Ngày tháng đến bơ phờ.

Mấy hôm nay máy mắt.
Tin chờ chẳng đến mau.
Mẹ con ngày tháng cuối,
Biết còn ngày gặp nhau?

21-3-1985

Cơn mưa mùa hạ.

Cơn mưa phùn vào hạ,
Con nhớ Mẹ vô cùng.
Dòng nước quanh riềm lá,
Khoanh vòng lệ rưng rưng.
Con nhớ Mẹ vô cùng.

Ngày xưa chiều hạ nắng,
Mong manh áo lụa bay.
Dáng gầy xiêu gió thoảng.
Vai mềm theo cánh mây.
Con nhớ Mẹ vô cùng.

Mưa phùn bay lãng đãng.
Lạc loài phương trời xa.
Lệ nhòa trên môi đắng.
Nhớ Mẹ xám khung trời.
Gọi Mẹ không còn lời.

Cơn mưa phùn lặng lẽ,
Vào nắng hạ buồn tênh.
Mẹ ơi, con nhớ Mẹ.
Nỗi nhớ thật mông mênh.
Con nhớ Mẹ vô cùng.

10-6-1983

Con không có
một bông hồng cho mẹ.

(Lên Chùa, ngày của Mẹ)

Mẹ già như chuối ba hương,
Như xôi nếp quạ,như đường mía lau,
Mía lau vừa ngọt vừa mềm…
(Ca dao)

Mẹ của con, Mẹ của con ơi.
Sao bây giờ Mẹ là đóa hồng tươi?
Còn đâu cái ngạt ngào,
Còn đâu cái mềm mại,
Còn đâu cái thơm nồng dẻo dai,
Nụ cười huyền nhánh của mâm xôi?

Một ngày cho Mẹ vui,
Con đi hái hoa hồng.
Tay con chảy máu đỏ,
Lòng Mẹ có đau không?
Một giờ cho Mẹ vui,
Tìm mua hoa lụa đỏ.
Ðổi gạo lấy cành hoa,
Lòng Mẹ có xót xa?

Ðóa hồng cài lên áo.
Ðẹp! Ðẹp lắm Mẹ ơi.
Lung linh trên ngực con
Một bông hồng đỏ chói.
Một bông hồng đỏ chói,
Trên quả tim vô lượng.
Trên quả tim vô lượng,
Một đóa hồng vô tri!

Tình yêu Mẹ là nguồn.
Thân Mẹ nào có gai.
Mẹ không là đóa hoa,
Kiêu sa và rực rỡ.
Ðể cho mọi người nhìn.
(giữa bầy con đói khổ.)
Mẹ chỉ là của riêng con.
(trong căn nhà nghèo khó.)

Một đóa hồng cho Mẹ,
Con không có.
Con chỉ có cái ngạt ngào
Của đường mía quê hương.
Con chỉ có mâm xôi nếp quạ,
Nấu trong nồi đất đỏ,
Trên nhúm rơm cay nồng.

Mẹ là của riêng con.
Một cành mía ngọt ngào.
Một buồng chuối đầy hương.
Một mâm xôi nếp quạ.
Mềm mại và dịu dàng.

Mẹ ơi, Con không có
Bông hồng nào cho Mẹ.

Trong quả tim của con,
Chỉ tình yêu tinh khiết
Sâu kín và dại non.
Nhẹ nhàng và óng mướt.
Là tất cả riêng con
Luôn dành cho Mẹ đó.

15-10-98

Mưa muộn, viết cho Em.

Mưa đến từ phương Ðông,
Mắt Saigòn nhỏ lệ.
Gió ngả về hướng Tây,
Lòng SanDiego buốt giá.

Em có nghe không?
Oán than từ miền Nam vọng lại.
Tiếng khóc không còn hơi.
Mẹ già nua thiếu bữa.
Giọng lũ nhỏ gào rên,
Ðêm lạnh không chăn mền.
Con thơ không còn sữa,
Vú mẹ cằn héo hon.

Mưa đổ về hướng Tây.
Mặt trời lên phương Bắc.
Vũng tối tràn vào Nam.
Xin chừa cho miền Ðông chút sáng.

Em đã ngủ chưa em?
Giấc mộng lớn, giấc mộng con,
Ngậm ngùi theo năm tháng.
Rồi cũng như anh, cũng như em,
Cằn cỗi nối dài không sao ngăn chặn.

Lòng có đau không em?
Từng đoàn người vượt tuyến,
Bị xua đuổi hơn cùi phong.
Biển cả không muốn nhận.
Ðất rộng chẳng ai dung.
Mưa òa xuống biến thân thành đá ngọc.
Rồi biển hòa thêm dòng nước ngọt,
Cho xác trôi đỡ chát mặn, hận thù .

Em có khóc không em?
Ðêm dài nhớ đường xưa quê Ngoại.
Thành-Nội thật thâm u.
Hồ Tịnh-Tâm im lìm mưa trắng phủ.
Những chiều lạnh,
Nghe hồi chuông Thiên-Mụ.
Mắt mơ buồn xa vắng,
Ngóng chinh phu.

Em có tiếc không em?
Ðường Hàng-Me nay không còn bóng đổ.
Ðập-Ðá dài heo hút ngọn cau xơ.
Nhịp Trường-Tiền nay đâu còn tà áo trắng.
Vắng chân ai mà lạnh lẽo thân cầu?
Nón bài thơ thanh thanh nay trở nặng,
Ðội cả trời chua chát khói sông Hương.

Biết không Em?
Giờ đây mưa cứ đổ.
Lê tấm thân tê cóng,
Anh vẫn cố cử động,
Cho máu cuồng không đông cứng.
Cho hơi thở vẫn hực nồng à

Phải chi anh ép lòng anh được,
Ðể sống riêng cho anh và cho em.
Ðể thỏa mãn hiện tại mình mong ước.
Ðể quên đi dòng dĩ vãng êm đềm.
Ðể chối bỏ Quê hương,
Niềm đau thương não nuột.
Thì giấc ngủ sẽ được bình yên.
Và âm thanh không còn nghe đau xót.

21-4-1983

Em vẫn là Em.

Như tia nắng sớm
Ðọng trên giọt sương mai.
Ðôi mắt em,
Long lanh mơn mởn,
Rạng rỡ đầu ngày.

Khóe mắt em,
Như một chuỗi sao rơi
Trên hạt lệ,
Xuống hồ thu lặng lẽ,
Giữa đêm khuya.
Ðuôi mắt em là một giải sầu.
Ðường anh đi mất lối.
Bước chân hoang lạc loài.

Mắt em nhìn
Xa xôi.
Trời trở gió,
Lá xuân rơi
Buồn lối cũ.
Trong mắt em,
Cả một dãy núi đồi trùng điệp,
Chìm sâu biền biệt.

Từng mảnh trời mềm
Xuôi nét ngài,
Trôi ngây dại
Theo dòng mây tha thướt.
Trên ngọn cỏ nuột nà.

Em có biết ngày xưa,
Ðôi mắt đó
Từng đưa anh
Lên tận đỉnh cuồng điên.

Gặp ánh mắt,
Lòng anh rộn rã.
Như cánh hoa,
Gặp nắng nở chan hòa.
Biết không Em?
Ngày xưa, buổi mới quen,
Bước em đi,
Từng bước mộng, em đi
Vào giấc ngủ,
Bom đạn chập chờn à
Anh thức giấc,
Vẫn còn nghe trên mình
Dấu chân ấm mướt.

Vẫn đôi mắt ánh thu vàng rực.
Nghiêng chiếc nón mơ,
Nắng Ninh-Hòa
Mịn màng đôi má đỏ.
Tà áo lụa,
Bước em đi.
Ừ, bước em đi
Sao rộn ràng nhức nhối.
Miệng mỉm cười,
Em cắn nát cả mùa xuân.
Ừ, thuở ấy
Sao em xinh. Xinh tệ.
Anh ngợp hồn,
Choáng váng mỗi lần thăm.

Bên chiếc ghế em ngồi.
Anh còn nhớ,
Vẫn màu lụa ngọc ngà.
Vẫn đôi chân thăm thẳm.
Anh nghiêng mình vội vã,
Tham lam.

Cái buổi ấy,
Thật đã rất xa.
Còn lại đôi mắt,
Rất gần, tình tứ.
Hôm xưa,
Chiều nay.

Cũng từ dạo đó.
Anh thành người si tình.
Hết làm chàng lãng tử.
Và em không còn kẻ khác theo sau.

Một tà áo lụa.
Một đôi mắt buồn.
Em vẫn còn đó.
Em vẫn là em.

5-1-1998

Hãy yêu nhau.

Hãy yêu nhau,
Rồi chúng ta là một.
Như chiếc sao băng,
Ði vào dải Ngân-Hà.
Trời lóe sáng,
Bay vào nơi vô cùng tận.
Như chúng mình
Lạc bước vào tim nhau.

Hãy yêu nhau,
Ta cho nhau tất cả.
Cả tâm hồn thanh cao,
Lẫn thể xác nhọc nhằn.
Cho ngây ngất mặn nồng,
Vào đau thương chua chát.
Ðầu lưỡi tê nụ hôn,
Cánh môi hồng nhầu nát.
Hoan lạc cực cùng.

Hãy yêu nhau.
Rồi hai ta là một.
Và tình yêu
Thành một khối
Quằn quại,
Nhiệt cuồng.

Hãy mãi mãi yêu nhau.
Vì tình yêu mỗi ngày một lạ.
Cùng cho nhau tất cả.
Quàng vai nhau,
Ta đi vào giữa tầng trời.
Khói mây là chăn chiếu.
Sương gió là màn lơi.

Hãy hôn nhau trong tia nắng sớm.
Hãy yêu nhau vào giữa trưa nồng.
Hãy dìu nhau cuối ánh hoàng hôn.
Hãy ôm nhau nằm vùi trong đêm tối.

Rồi mình lại
Hôn nhau khi đọt nắng vừa lên.
Hãy yêu nhau.
Mình lại mãi mãi yêu nhau.

10-5-1998

Mầu sắc, Âm thanh và Em.

Hãy cùng anh nghe hình dáng âm thanh.
Trên giải lụa rộng mênh mông khung họa.
Mầu sắc loãng tan, âm tiết bồng bềnh.
Nhạc vào gió, mầu tranh gào chuyển núi.

Thấy không em, mầu sắc của âm thanh.
Một nốt nhạc. Nghe chưa em? Chiếc lá.
Lá rơi rơi nhè nhẹ xuống bên mình.
Tiếng trầm bổng, nét ngắn dài, bút cọ.
Âm thanh theo mầu sắc quyện vào tranh.
Khoảnh mờ tối chùng lơi – Dòng nhạc đổ,
Kéo nỗi sầu dằng dặc nhạt nền xanh.
Tình yêu đỏ chói bừng – Hoa đứng lặng.
Người yêu ơi – Tiếng ngất ở cung La.
Khúc La thứ mầu nâu buồn dai dẳng.
Vào cung đau tê buốt – Khóm hồng gai.
Hai nốt nhạc choàng nhau trong tiếng nấc.
Ðôi uyên ương liền cánh đậu trên cành.
Vết cọ múa xôn xao chùm mây biếc.
Dìu tơ trời vương vấn điệu “blue” xanh.

Nghiêng nét bút yêu em – Ly rượu hát.
Bóng chiều xiêu mây tím lả xanh xao.
Khúc nhạc tấu – Tình yêu thơm ngào ngạt.
Dòng sông xuôi nhớ sóng – Nhịp nôn nao.
Tiếng hát vút cao – Mầu pha sáng chói.
Ngọn phi lao thẳng đứng chẻ đôi trời.
Con nhạn trắng xé bầy – Ðàn cao tít.
Lạc vào mây, nhịp phách lửng lơ trôi.
Mầu phai nhạt, mơ hồ trong hoang tịch.
Bóng thở dài run rẩy nét tranh phai.
Dòng Saxo ngập tràn lên thảm cỏ.
Dáng Em ngồi bên nốt nhạc vừa rơi.
Một tiếng láy bàng hoàng nghe ngợp thở.
Khung nhạc mờ màu xám ngả buông lơi.

Lại đây Em, bước vào tranh, rẽ lối.
Nằm ngủ vùi trên thảm tím cung Mi.
Nốt nhạc đỏ, đôi chim xanh, làm gối.
Ðiệu Slow hồng, mây trắng phủ lên mi.

01-2-1999

Hãy phụ lòng nhau.

Hãy phụ lòng nhau.
Cho ánh mắt
Xa xôi hờn dỗi.
Cho đôi môi
Nhòa nhạt,
Phai phôi.
Cho con tim
Tức tưởi,
Nghẹn ngào…

Xin hãy cho nhau
Một lời oán trách,
Cho cuộc đời
Dậy sóng đắng cay.

Xin hãy chia nhau
Những phút hờn ghen.
Ðể tình yêu
Như cánh bướm,
Chợp chờn bay xa.
Tìm một cánh hoa.
Ái ân chiều nay.
Ái ân đêm mai.

Xin hãy trao nhau,
Những lời phụ bạc.
Xin hãy nhìn nhau,
Hững hờ lạnh nhạt.
Xin đừng chờ nhau,
Âu sầu bối rối.
Xin hãy tìm nhau,
Rộn ràng hối hả.

Xin hãy hôn nhau,
Nồng nàn ngây ngất.
Cho tình yêu đổi mới.
Cho ngào ngạt
Tim say…

Hãy yêu nhau rồi hãy phụ nhau,
Cho tình yêu
Bẽ bàng ứa lệ.
Cho con tim biết thú thương đau.
Cho ánh mắt đổi màu.
Cho mây tím giăng sâu.
Cho sao trời vời vợi…

Ái ân hôm nay,
Ái ân mai sau
Xin hãy trao nhau
Những lớp tình say
Nhịp sóng phụ phàng.

20-2-1997

Vẫn là đôi mắt đó.

Vẫn là đôi mắt, đôi mắt đó.
Chao ôi! Sương xuống giữa trưa nồng.
Khóe mắt chiều thu sầu lá đổ.
Nắng phả đầu non. Tuyết phủ lòng.

28-1-98

Vết cắn.

(Viết cho Em, những ngày thất nghiệp)

Buổi sáng,
Chưa thức giấc,
Em đã là cánh chim bay.

Mặt trời lên.
Ta vươn vai.
Cỏ cây
Ðã ngời sáng.
Ong bướm
Chợp chờn say.

Một vòng quanh
Vườn nhỏ.
Hoa mơn mởn,
Lá non xanh.
Có vết cắn
Của con sâu,
Từng đường vòng
Tiếp nối.

Như trong ta,
Những khoảnh tròn
Trống không,
Vô vị,
Theo nhau.
Từng ngày.

Ly cà-phê cô đơn,
Ðắng.
Ta một mình,
Buồn.

Ngày mai,
Buổi sáng,
Em vẫn làm con chim đi xây tổ.
Vừa thức giấc,
Ta lại rà theo vết cắn con sâu.
Từng khoanh tròn loang lổ,
Trên chiếc lá xanh màu.

Lại một ly cà phê buồn.
Rồi một mình ta đắng!

21-4-1997

Con tôi, tuổi thơ.

Lên hai con bập bẹ,
Mẹ ơi, Cha đâu rồi?
Cha con chắn pháo lưng đồi,
Cho con yên giấc mộng dài tuổi thơ.

Lên ba con thỏ thẻ,
Me ơi, Ba đâu rồi?
Ba con đi quét chợ người.
Ðể trả nợ đời.
Nước mất nhà tan.

Lên năm con thủ thỉ,
Ba ơi, Mẹ đi đâu?
Mẹ con lam lũ đêm ngày.
Tay xuân nứt nẻ, tóc thu rối bời.

Lên bảy con ngẩn ngơ,
Ba ơi, Ông sao thế?
Ông con nằm nhỏ lệ,
Giấu mặt khóc quê hương.

Lên mười con hăm hở,
Quyết chí học thành tài.
Trở về làng xóm cũ.
Dựng lại một ngày mai.

Mười lăm con ngọng nghịu,
Mamma, Daddy đâu?
Daddy đơn chiếc vườn sau.
Thuốc cháy vàng tay; Nghe Vọng cổ.

15-4-1995

Cõi lạ

Ba muốn đi vào thinh không.
Nhưng chợt nhớ đến các con,
Ðành nán lại lưu đày cho hết nợ.

Con đường ba đi thật là buồn.
Có thật nhiều hoa nở.
Có gai nhọn tràn đầy.
Nắng lọc qua mây, sầu chất lớp.
Ðồi cao len lỏi, bóng chiều dài.
Hàng thông vô giác nằm thẳng tắp.
Ðường xa hun hút, bước ngây ngây.

Hoa vẫn nở, ba nhìn hoa cả mắt.
Gai rách da, máu thắm đỏ bàn tay.
Tình yêu đó chợt xanh màu nhợt nhạt.
Dẫn ba vào đường lạnh của thinh không.

Nhưng vẫn nhớ đến các con,
Ðành nán lại lưu đày cho trọn kiếp.

24-9-1984

Ngã cánh.

Các con là thiên thần
Bay trên khung trời rộng.
Cánh thênh thang lồng lộng gió ngàn.
Mắt long lanh say đời gấm mộng.
Vầng trán cao vằng vặc giải Ngân-Hà.
Môi hạnh phúc giữa rừng hoa bừng nở.
Tóc kiêu sa che khuất mảnh trời Ðông.

Là phương trời của Ba đó.
Nơi con sinh ra .
Và chốn đó Ba mong con lại về.

Nơi đây, một dải đất mênh mông,
Con sẽ có tất cả gì con muốn.
Sống thong dong, đâu có gì phiền muộn.
Con vào đời chẳng còn chút luyến lưu.

Ngày tháng cũ băng qua như vệt nắng.
Hình hài thuở trước theo hoàng hôn.
Ba yêu các con, nhưng lòng cay đắng,
Ưu tư dằn vặt tận đáy tâm hồn.

Tóc con đẹp nên Ba không nỡ cắt ;
Mong gió trời rẽ lối, thấy đường về.
Mây góp lại những gì con đánh mất.
Rồi ráng chiều tráng ngọc nẻo về Quê.

20-9-83

Xót xa

Hãy nói đi con.
Hãy nói cùng Ba,
Những lời dịu dàng,
Bằng tiếng Mẹ.

Hãy nói giùm Ba,
Nói rất nhỏ nhẹ,
Thật nhẹ nhàng,
Tiếng nói của Quê hương.

Hãy hét lên con,
Những lúc dỗi hờn.
Bằng tiếng thét uất nghẹn,
Trắc Bằng nặng trĩu những thê lương.

Hãy múa lên con.
Hãy nhảy cùng Ba.
Những bước náo loạn dập dồn
Của đoàn người vô hồn,
Trên đường lánh nạn.

Hãy nói cùng Ba.
Hãy khóc cùng Ba.
Dù nước mắt các con,
Như cơn mưa nắng hạn.
Một giọt thôi!
Cho quê Mẹ bớt nghẹn ngào.

Hãy giận cùng Ba, cơn giận ngập trào.
Dòng nước đỏ Hồng-Hà ngày đê vỡ.
Hãy hát cùng Ba điệu Nam-Ai nức nở.
Ðò cô đơn vỗ sóng lạnh sông Hương.
Hãy vui cùng Ba niềm vui bát ngát,
Rộng thênh thang đồng lúa chín Cửu-Long.

Hãy thỏ thẻ cùng Ba tiếng nói của Quê hương.
Cho Ba đỡ xót xa ngày dài trên xứ lạ.
Hãy nói cùng Ba Sắc, Huyền, Hỏi, Ngã.
Cho xôn xao nỗi nhớ suốt đêm trường.

Thôi, hãy ngủ đi con.
Giấc ngủ thật êm đềm,
Trên gối mộng thơm thơm
Hương đồng quê cỏ nội.

26-4-1986

Ngọt ngào

Hôm nay, sáng thứ Bẩy,
Trời bỗng dưng trong sáng lạ lùng.
Ba nghe xôn xao trong dòng máu chảy,
Tiếng Cửu-Long rộn rã tận đáy lòng.
Thơm ngây ngất,
Mùi lúa non từ miền Tây xa tắp.
Thơm nồng nàn,
Gió mặn phèn chua Ðồng-Tháp.
Nghe mơn man,
Sóng Sông Hương dìu dặt nhẹ nhàng.
Nghe tiếng nói líu lo,
O con gái miền Vĩ-Dạ.
Nhìn khóm mây trên khung trời lạ,
Mà ngỡ mình đang đứng mũi Hải-Vân.
Cám ơn con. Cám ơn con, Dạ-Thảo.
Con cho ba tiếng nói của ngọt ngào.
Tiếng nói đã từ lâu ba mong đợi.
Trên môi con còn đỏ nước Hồng-Hà.
Cám ơn con.
Cám ơn bạn con, cháu bé Quỳnh-Giao.

21-2-87

Ngục tù ngôn ngữ

Âm thanh là nỗi nhớ.
Ngôn ngữ là niềm đau.
Các con là niềm đau của Ba đó.

Trong ngục tù Ngôn ngữ,
Ba giam mình vào lạc lõng của Âm thanh.
Nỗi cô đơn
Tê tái ngậm ngùi.
Vắng các con.
Là vắng cả trời âm thanh.
Nhưng Ngôn ngữ
Ðược nằm yên, diệu vợi.

Ôi giọng nói.
Ôi tiếng cười.
Lúc gần gũi.
Lúc xa xôi.

Ôi Ngôn ngữ.
Sao cách ngăn xa vời vợi.
Ôi Ngậm ngùi.
Sao rộn ràng, lạc lõng, bơ vơ ?

29-5-1994

Rồi, một ngày nào đó

Lạc-Long nào đi lạc?
Mầu tóc Âu-Cơ đâu?

Rồi một ngày nào đó,
Ta ngồi trên ghế dựa.
Nhìn trời mây đong đưa,
Ðong đưa như cuộc đời.

Cô đơn cùng lặng lẽ,
Tuổi già nép bên lề.
Ngồi nhớ nhung ngày cũ.
Ngồi đợi chờ ngày mai.

Ngày ngày nhìn lũ con.
Những bầy con bỏ xứ.
Bây giờ lại lìa nhà.
Mỗi đứa ở một nơi.
Lâu lâu đến một lần.
Nhìn nhau như người quen,
Nói năng như khách lạ.
Ngày buồn rồi cũng qua.

Rồi những chiều lặng lẽ,
Khom mình bên khung cửa.
Ôm giấc mộng bình thường :
Gái trai về quê cũ.
Ông bồng cháu ngồi chơi.

Ngất ngưởng bên khung cửa,
Ðong đưa ngồi xích đu.
Mừng vui nghe tiếng gọi.
Này Ông ơi. Ông ơi.
Cháu của Ông đây rồi.

Vui quá! Tay bồng cháu.
Thằng cháu cười vô tư.
Tóc vàng, da trắng nuốt,
Mắt xanh đại dương sâu.

Ngồi cúi đầu im lặng,
Nhìn đứa cháu thân yêu.
Con tim già buốt lạnh!
Cháu của ta đây sao?

Lạc-Long nào đi lạc?
Mầu tóc Âu-Cơ đâu?

4-5-94

Giọt nước mắt con tôi.

(Chuyến về thăm ViệtNam của con tôi, Dạ Thảo)

Giọt nước mắt,
Con ơi,
Rơi
Trên quê hương.
Xa xôi,
Vạn dặm đường.
Nhớ nhung
Cách trở.

Dòng nước mắt,
Ðẫm ướt
Tình thương,
Thấm qua đại dương.
Làm ấm lòng ba,
Bao năm chờ đợi.

Ba đã khát khao
Mòn mỏi,
Từng ngày,
Ðược nhìn con, con gái của ba.
Hớn hở,
Ðơn sơ,
Trên đường phố bụi mờ.
Quê Cha.
Ðất Tổ.

Nếu được nhìn thấy con
Ði trên đường phố Sài-Gòn.
Ba sẽ không tin mình đã có
Những ngày buồn,
Của năm bẩy mươi lăm thuở đó.

Nếu được nhìn thấy con
Trầm ngâm nhìn thành quách Huế.
Suy tư nghe câu hò ngọt dịu.
Ba sẽ không tin
Ðã có ngày mình bỏ xứ ra đi.

Nếu được nhìn thấy con
Dạo mát Hồ-Gươm.
Say mê Hà-Nội.
Rảo bước khắp ba mươi sáu phố phường.
Thì ba sẽ không tin
Ðã có ngày con quay mình trở lại.

Nghe tin con đau,
Ba rất lo, rất ngại.
Có nhiều xót xa.
Nhưng cũng có chút ấm lòng,
Rằng con đã được cùng chia xẻ
Niềm xót thương đau khổ.
Của những người chung xứ sở.

Cám ơn nhé, Chú A.
Ðưa con đi thăm mồ mả của Ông Bà.
Thăm thành phố,
Trường học thuở xưa.
Thăm con đường bé nhỏ,
Ngày nào con chập chững tập đi.

Cám ơn Dì Thủy.
Cám ơn thật nhiều, phải không con?
Ðã may cho con chiếc áo dài mềm mại.
Ba chưa thấy,
Nhưng tin rằng rất đẹp.
Rất thướt tha dáng dấp gái Việt-Nam.
Với lòng thương của mẹ,
Và đôi tay phù thủy,
Dì Thủy thật tuyệt vời!

Con đã về đó,
Phải không con? Dạ-Thảo.
Ðất Việt vẫn nồng nàn
Ðón bầy con viễn xứ.

06-3-98

Tinh thể

Viết cho con tôi, Lưu-trọng-Hòa-Thái
(09/2/1968 – 16/2/1968)
Tết Mậu-Thân tháng Giêng 1968

Có biết từ đâu con đến không?

Từ một tinh cầu xa,
Trên dải Ngân-Hà.
Hoặc một ngôi sao lạ,
Giữa trời đêm bay lạc hướng.

Có thể con đến từ ngọn gió,
Thổi qua Ðại-trùng-Dương.
Hoặc khóm mây lụi tàn,
Sau cơn giông tố.

Có thể con đến
Từ một cánh hoa, ai cắt bỏ.
Mà hồn hoa còn quyến luyến
Bụi trần gian.

Có thể đến từ một kiếp xưa nào đó.
Mà nợ nần phải trả cho hôm nay.
Hay ân nghĩa vẫn còn đầy.
Con chưa phân phát đủ.

Dù cho từ nơi nào con đã đến.
Con vẫn là con.
Qua đỉnh Vu-sơn,
Trong ánh chớp tình yêu cha mẹ.

Cuộc đời đó,
Vinh, nhục, vui, buồn.
Ðến làm chi cho mưa vùi, gió hiếp!

Nếu một hôm nào,
Sau ngày tận thế.
Con người được tạo dựng thêm một kiếp.
Thì đừng đến nữa nghe con!
Dẫu làm nên Khanh tướng, Vương hầu,
Thì vào đời cũng tiếng khóc oa oa.
Hãy ở yên Nơi-Ấy, chốn an hòa,
Thênh thang và trường cửu.

Mình không còn là cha con.
Chỉ là tinh thể
Của vô cùng Vũ trụ.

20-6-1998

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s