Phần 4


Mặt trời khóc.

Rồi mặt trời cũng khóc .
Cho ngày tận thế
Trái đất không còn nữa .
Tia sáng đi qua ,
Lạc lõng vào nơi vô tận .

Trên má em , ngày xưa khi trái đất còn
Trên nụ hoa vàng , ánh mặt trời nhảy múa .
Bóng đôi chim uyên che lấp nửa vành môi .
Nắng đọng lại trên giọt sương mai
Lạnh mát như quả tim chàng trai chờ đợi .

Trái đất không còn nữa .
Tia sáng đi qua
Mất hút vào nơi vô cùng tận …

Mặt trời khóc .
Dòng lệ đỏ rực
Ngòng ngoèo màu nham thạch
Không còn ánh long lanh
Trong đôi mắt thủy tinh
Rạng đông ngời sáng .

Mặt trời khóc
Ta không còn để cùng đau xót.
Ngày tận thế
Ta phiêu du bềnh bồng
Theo ánh sáng của ngàn sao.

Ngày tận thế.
Trái đất không còn.
Loài người tuyệt chủng.
Tình yêu lang thang, nóng hổi.
Huyền diệu lơ lửng trên không
Ði tìm một con tim.
Chẳng thấy.

Mặt trời rồi cũng khóc.
Khóc cho ngày tận thế.
Trái đất không còn nữa.
Ánh sáng đi vào nơi vô cùng tân.
Một mình.
Lẻ loi.

08-12-04


Mầu tẩm liệm.

Mầu trắng dãi khăn sô
Hay mầu đen tang tóc
Mầu trắng cánh thiên thần.
Hay mầu than địa ngục?
Mầu tẩm liệm là mầu nâu của đất
Hay mầu xanh âu yếm của chân trời.
Là mầu đỏ hỏa thiêu ngột ngạt
Hay mầu tro lạnh ngắt đáy biển khơi?
Ôi, mầu tẩm liệm ta đang khoác lên người
Áo thụng dài xanh khăn đóng tím
Với nụ cười giã từ trần thế giữa cơn say.
Mầu tẩm liệm, nắp quan tài đóng kín
Giữ tình xưa hoan lạc khỏi xa bay.
Mầu tẩm liệm phải chăng là mất mát
Hay khởi đầu cho cụộc sống ngày mai?

Mầu tẩm liệm bi ai hay hạnh ngộ.
Mà giọng cười tiếng khóc chẳng ai hay.
Có biết chăng chỉ người trong huyệt mộ.
Trắng đen vàng một giãi chẳng tận cùng
Xanh trắng đỏ ái ân còn rực rỡ.
Ðầu non xa mầu áo liệm đang chờ.

Ta ướm thử lên người cơn mộng mị
Sao nghe êm như có một bàn tay
Rất quen thuộc, xa xăm và mềm mại
Làm mây che vuốt mắt cuộc tình đầy.
Mầu tẩm liệm khoác lên mình tê tái
Ngoài hành lang sương mở lối dẫn đường
Nghe hiu hắt lòng trần còn bận bịu
Tiếng khóc ai lạc lõng giữa hồi chuông.
Trong tẩm liệm vẫn còn hơi dan díu
Vải mới sạt xào như cởi áo tân hôn.
Mầu tẩm liệm ăn năn cùng tội lỗi
Mặc một lần qua ngọn ải tục tiên.

04-11-06


Một thời đã qua.

( Hai mươi chín năm quay đầu nhìn lại. )

Trời mờ Camp Pendleton.
Những ngày rờì khỏi trại
Còn cái đau nào không?
Vết thương ngỡ đã lành
Nay nhức đau trở lại.
Tang trắng mầu quê hương,
Biệt ly mầu biển rộng.

Dù bơ vơ lạc lỏng.
Nơi góc phố đầu đường
Ta, nay còn có ta.

Năm mươi năm, con cháu
Chắt chít, ngoài trăm năm,
Chẳng còn chi cốt nhục.
Nghênh ngang đi vào đời.

Chúng là ai? Ai biết!
Người việt nam một thời …

04-6-04


Mùi hương ký ức.

Người con gái
Một đêm
Quán giang hồ.
Người con trai
Trại vãng lai.
Về phép.

Khuya tiền đồn
Mùi khói súng khét
Trong mùi hương.

Ðêm dừng quân
Mùi hương nồng
Pha khói súng.

Lính đa tình.
Hương thơm người con gái
Trên môi trên mắt trên tóc trên da.
Trên "poncho" đất mềm chân lạnh tái.
Mùi thơm giang hồ hoan lạc.
Khách tình nay sao còn lại chỉ mình ta ?

Mùi hương con gái.
Mùi thơm bùa ngải.
Mùi nhớ liêu trai.
Năm mươi năm về lại
Phảng phất quanh ta.
Ôi, mùi hương mùa loạn lạc
Thơm nồng nàn sông núi thuở binh đao.
Mùi hương con gái
Khói lửa con trai.
Hương đã tắt còn thơm.
Lửa đã tàn còn đỏ.
Hương mang theo nỗi nhớ.
Tình khơi lại niềm đau.

19-11-05


Mười năm thầm hẹn

Mười năm trước
Tôi gặp anh, rất tình cờ
Trên tấm gỗ lăn bên góc phố.
Mười năm sau
Quay lại chốn cũ
Dong duổi tìm chẳng thấy bóng anh đâu.

Anh đang ở nơi nào?
Vẫn trên mảnh gỗ nặng nề mục nát
Hay ung dung trên xe lăn hiện đại nhẹ nhàng ?
Anh vẫn còn trên mảnh đất quê hương
Hay đã thành người thiên cổ?

Tôi còn nhớ
Ðã hỏi anh là lính bên nào
Bên ta cộng hòa
Hay bên kia cách mạng.
Anh đã mắng tôi
Là cộng hòa thì sao?
Nào ai cần bố thí!
Tôi đã hảnh diện nói cùng anh
“Qua” đây một thời cũng đã là quân ngụy.
Và anh đã nhoài xuống ôm chân tôi
Thắm thiết gọi “Ông Thầy”
(Ông Thầy đã bỏ đàn em thoát chạy!)

Chân tôi chạm mảnh gỗ lăn sần sùi méo mó.
Tay xoa đầu anh tóc cứng kẽm gai.
Rồi từ đó tôi xa anh
Sau một bửa cơm vỉa hè
Và tách cà phê đắng chát.
Chắc anh đã quên
Nhưng trong tôi hình anh chưa mờ nhạt.
Vết thương còn rát nhức mỗi ngày.

Hôm nay trở lại
Phố cũ tìm anh, chẳng thấy.
Nhưng dáng anh còn phảng phất đâu đây.
Tim tôi lại nhói đau
Nhớ tình xưa huynh đệ!
Ôi người lính Cộng Hòa
Một thuở bình minh,
Hoàng hôn buông súng!
Nay trôi dạt phương nào?

Mảnh gỗ lăn chắc đã mục
Lòng anh chắc đã mềm
Chiếc xe lăn thong dong quay bánh
Trên đường phố hiền hòa
Hận thù chắc đã hết.
Quả tim trở lại nguyên lành
Như đất nước hôm nay không còn chia cắt.

Riêng Anh và Tôi
Một nửa nỗi niềm riêng
Xin giử lại mãi mãi cho Mình.

Chợ Bến Thành, Saigon
28-08-06.


Nấm mồ thơm.

Mồ thơm mùi cỏ mới
Cô gái mười bảy tuổi
Tai nạn chết bên đường
Tóc xanh vừa mới gội
Tung tăng bước đến trường.
Má thắm chưa kịp khoe
Môi hồng chưa kịp hé.

Cổng trường vừa mới đóng
Cửa trời đã mở rộng
Thần thánh tỉnh cơn mơ
Xem lại sổ đoạn trường.

Nấm mồ xông đất mới
Nồng nàn tình ai đợi
Giọt lệ còn trên mi.
Lời nguyện cầu vừa dứt
Dư âm dài biệt ly.

Nấm mồ đầy hoa phủ
Ong bướm lượn chập chờn
Lời kinh nào xuống mộ?
Người tình nào yêu em… ?

14-10-06


Nằm nghe trăng thở.

Ðêm nằm nghe trăng thở
Hơi lạnh ươm bờ vai.
Dường như hồn trăn trở
Mang mang tiếng thở dài.

Ðêm nằm nghe trăng nhớ
Nhớ hàng cau sau vườn.
Nhớ tình yêu thuở nhỏ.
Nhớ tường trắng mây vương.

Ðêm nằm nghe trăng đợi
Ðợi mầu thu quê hương.
Ðợi sương giăng mầu khói.
Ðợi bóng tre ven đường.

Ðêm nằm nghe trăng thở
Thở gió lạnh trời xa.
Thở cơn mơ cách trở.
Thở hơi ngắn đời dài.

Ta cùng Trăng trăng trối
Tàn canh, ánh nguyệt tà.
Tàn đời, Ta cố đợi.
Mịt mù… cố hương xa.

22-06-05


Ngày của Mẹ.

Hôm nay các con đến với mẹ.
Ngày của Mẹ. Trên đất Mỹ.

Những gói quà đẹp, những bó hoa thơm
Mẹ nhìn các con
Lòng rộn ràng vui như hội tết.
Ánh mắt yêu thương đậm đà
Vòng tay nồng nàn khắng khít
Hơi tình ấp ủ tháng năm qua.
Các con ôm mẹ
Miệng cười như hoa
Trao những gói quà
Chúc lời tươi trẻ
Ngày xưa, quê nhà,
Bên nhau hôm sớm.
Ngày ngày mẹ con
Xúm xít quây quần.

Mỗi ngày đều là ngày của Mẹ
Mỗi giờ đều là giờ của con.
Cháo sáng, cơm trưa, quà chiều, bún tối
Một tách trà, một chén vối.
Chiếc kẹo bằng lóng tay
Mẹ cho sao thơm ngọt lạ lùng…

Mọi ngày đều là ngày của Mẹ
Khuya sớm chăm lo
Mẹ cho mà không bao giờ mong con nhớ.

Những ngày của Mẹ
Vẫn lãng đãng sau hàng tre.
Bóng các con vẫn còn in trên vách đất.
Giờ đây…
Mùi các con vẫn còn thấm trên chiếu rách
màn thưa.
Nhưng…
Hơi hướm mẹ chắc gì con còn trên tóc!

Ở đây, mỗi năm
Mẹ không mong chờ ngày của Mẹ.
Nhưng mỗi giờ Mẹ đều ngóng tin con.
Như hôm xưa
Mỗi chiều ly đá chanh hột é
Ðợi sẵn khi con về.

Hôm nay ngày của Mẹ
Gió chiều vẫn thổi
Mây mát vẫn trôi
Mẹ cám ơn con
Lòng thương dạ nhớ.

Món quà con tặng
Mẹ xin giữ lại. Ôm ấp mỗi ngày…
Ðể rồi một năm nào con lỡ quên
Mẹ vẫn có quà
Ðể khoe với láng giềng hàng xóm.

15-05-06

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s