Phần 2

tap chi


Ðêm ngồi với Quỳnh Hoa

Ðêm vàng, hoa quỳnh nở.
Hương thơm “rất Thiên-đường”.
Cánh Tiên buông lơi lả.
Nhụy sao gợn giữa lòng.

Sắc mây nhòa nhạt phủ.
Gió tròn lơ lửng trôi.
Quỳnh hoa thiêm thiếp ngủ.
Ánh dương tỏa trên đồi.

05-95


                           Ðêm rừng Vạn-Giả

Nhân đọc bài “Bếp lửa giữa rừng khuya”

“Ai biết mình tóc trắng
Vì yêu ngọn nến tàn
Rừng khuya bên bếp lạnh
Ngồi đợi gió sang canh.”

Trong loạt bài Rừng Vạn-Giả của Tỳ-Kheo Tuệ-Sỹ

Nhớ lại chuyến công tác địa hình PhanThiết -Qui Nhơn năm 1959 cho Tiểu-Ðoàn 3 Pháo-Binh , Sông-Mao. Một đêm dừng quân bên rừng Vạn-Giả.

Ðêm trong rừng Vạn-Giả
Ngậm chiếc lá, nhìn mây
Mơ tà áo lụa.
Nằm bên đồi cỏ ướt
Tưởng gối đầu trên tóc rủ sương mai.

Vì ta, người phàm tục
Nên không biết yêu ngọn nến tàn,
Nên không ngồi đợi được gió sang canh.

Ðêm Vạn-Giả.
Ta nốc chén rượu nồng
Ôm bóng tối
Thèm tấm thân ngọc ngà nóng hổi.

Ðêm nay
Nhìn hoa nến vỡ
Trên bàn thờ Mẹ
Bóng gió thoáng lung linh.
Ta ngồi đợi,
Chẳng nghe tiếng canh tàn.
Chỉ mong manh một làn hơi ấm cũ…

30-12–03


Ðọc Thơ Lưu Trọng Hải & Văn

Ðọc xong bài thơ
Nhìn lên trần nhà
Dòng thơ dan díu
Bờ thơ mượt mà.

Ðọc xong vần thơ
Hồn trôi lặng lẽ
Tóc tai rối bời
Tình càng xa xôi.

Ðọc xong bài thơ
Tắt đèn. Vẫn sáng
Hơi thở quanh co
Giấc ngài trăn trở.

Chú Hải ơi
Nghe trong bài thơ
Tiếng quê thầm vọng
Hàng tre ven sông
Tiếng gà gáy sáng.

Mê mải vần thơ
Thấy mình lỡ nhịp
Trần gian hối hả
Sao còn nằm mơ?

Chú Văn ơi,
Tằm mãi giăng tơ
Không ngày rút lại.
Dòng thơ khờ dại
Vườn thu. Người Thu.

Lá thu còn lại
Xào xạc đêm dài
Ðôi dòng lệ chảy
Người Thu về đâu?

Ðọc suốt tập thơ
Nghe tình nổi sóng
Tim vẫn ngu ngơ
Một đời sầu muộn.

Ðọc hết tập thơ
Bỗng dưng muốn chết.
Quê nhà biền biệt
Nhắm mắt sao đành?

28-09-06


Ðiều ước muộn màng.

Ðời quá khôn ta thành kẻ khù khờ.
Ðời chua ngoa ta đành phải ngu ngơ.
Ðời quá đẹp ta thành người xấu xí.
Ðời dối dang ta làm dáng thờ ơ.

Ước chi em cũng vụng về
Thì đời mình vui biết mấy!
Ước chi em cũng u mê
Thì đời còn ai để trách chê?

Dù mình có ngu ngơ,
Dù mình có dại khờ,
Thì buổi sáng mặt trời vẫn mọc
Và biển khơi sóng cứ vỗ vào bờ.
Ðiều ước muốn e chẳng thành sự thật.
Vì nếu không, quả đất tối mịt mù!

14-05-05


Em là ai?

Tay thơm da thịt
Ngào ngạt mắt môi
Người tình còn có ai?
Dậy thì quay trở lại.
Em là ai?

Thiên thần hay ác quỷ
Mà mắt liếc liêu trai.
Mà tiếng cười tình lụy
Mà giọng nói thu hồn
Em là ai?

Tiên nữ giáng trần
Hay tuyệt thế hồ ly
Mà vòng tay mềm mại
Mà ân ái ngập tràn.
Hồn ta như tơ nhện
Lòng ta như mây chiều.
Em là ai?

Thanh nữ bên bờ hải đảo
Hay mỹ nhân ngư
Lượn sóng buổi trăng tròn.
Ðể hồn ta căng
Nhu cánh buồm gió lộng
Ðể tình ta nóng
Như nham thạch diệm sơn.
Em là ai?

Những người tình thời trai trẻ
Những cô gái qua đường
Những dáng hồng trong mộng
Những kỳ nữ ngàn xưa.
Nét đẹp hôm nay
Dáng kiều thuở trước
Mờ ảo, trần truồng
Ði vào ta như sấm dội
Loang vào ta như bóng trăng.
Rượu chưa uống đã gục.
Tình chưa đến đã tràn…

Tục lão.
Dậy thì.
Tiên nữ.
Hồ ly!

Giọng ai ngâm thanh thoát
Đưa Ta về tuổi ngọc cổ lai hy.

20-04-06


Hài cốt đi hoang .

Cho anh một nắm cỏ
Vò nát cùng cốt tàn.
Ðể hồn anh hớn hở,
Về lại bến hoang sơ.

Tiếng gọi đàn chim hót,
Rạng rỡ một khúc chiều.
Em ơi xin đừng khóc.
Lệ nhòa vũng cô liêu.

Vung tay một nhúm cốt,
Ðiểm trang cành hoa thu.
Phấn hương còn ngây ngất
Bay vào cõi hoang vu.

Hồn anh theo gió dại
Dật dờ bóng tà dương,
Trăm năm dài ân ái
Hài cốt thẹn, đi hoang.

04-05-06


Hà Nội Khó.

Thân tặng Cô Chú
Lưu Trọng Hồng-Thục

Khó chi nhau
Sao chẳng để ta nhìn.
Em che mặt từ chiều ta mới đến.
Tầm tã cơn mưa
Hà Nội chìm
Con tim ướt đẫm.

Không dám gọi tên Em Hà Nội Phố
Chẳng dám nhìn môi Em Hà Nội Thơ
Chỉ than nhỏ Em ơi, Hà Nội Khó!
Và nói thầm ” lỡ mất một cơn mơ.”

Ngàn dặm đến đây
Chưa hề thấy mặt.
Hồ Gươm Hồ Tây,
Thành Xưa Phố Cổ
Người đâu?
Tình đâu?

Não nề chân bước
Dưới trời mưa bay.
Một đời mong ước
Tình đâu?
Người đây?

Hà Nội ơi,
Sao lạnh lùng đến thế.
Hồ Gươm ơi,
Sao buốt tê như lưỡi kiếm cắt đoạn tình xa.
Phố Cổ miên mang dòng lệ đổ.
Hạt rêu phong xướt mướt vỡ trên vai.
Từng giọt nước xuôi theo nhành liễu rủ
Trời âm u nào thấy chút tình mây.

Ôi Phố Cổ.
Ôi Hồ Gươm.
Cửa Ô nào còn lại chút ân tình
Ðể ta đến phơi lòng cho Em thấy
Lửa trong Tim
Máu trong mưa.
Tóc nhòa chiều gặp gỡ…

Hà Nội ơi,
Có lẽ nào mình đón nhau trong hàng lệ
Rồi tiễn nhau nước mắt đọng trên mi?

Hà Nội, 25-08-06


Xuân về. Xin đừng hỏi tuổi .

Em hỏi ta xuân này bao nhiêu tuổi?
Già quá rồi. Lú lẫn. Nhớ quên mau!
Ngồi thử đếm, đếm hoài không đếm nổi!
Cọng năm này thì quên mất năm sau.
Tính đúng lại. Ôi chao “tra” quá đổi!
Nên trừ qua trút lại thử xem sao.
Chà, không được! Tuổi này e quá nhỏ!
Ðem nhân nhân: vượt quá một đời người.
Chia chia thử: thấy mình … ôi chao … trẻ,
Bước ra đường, chống gậy thấp cao chơi!

Xin đừng hỏi xuân nay ta bao tuổi.
Cứ gọi Anh thay Bác … chẳng ai cười!

21-11-06

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s