Huế, Một Chút Để Thương và Rất Nhiều Để Nhớ

HUẾ,
Quê Mẹ tôi, O con gái Ngả Giữa thời xa xưa, những năm 1920.

HUẾ,
Quê vợ tôi, nàng thiếu nữ Thành Nội của
lứa tuổi mười sáu duyên dáng ngọt ngào.
HUẾ,
Một thời của Tuổi trẻ và Tình Yêu.

HUẾ,
Giấc mơ của người Huế tha phương.

HUẾ,
Sông núi nên thơ, các con tôi chưa nhìn thấy.

Lối xưa còn đó

(40 năm, đường Hàng Me)

Lối xưa ta giấu mặt.
Vườn xưa mưa cứ bay.
Dáng xưa người phiêu bạt.
Tình xưa vẫn còn say.

26-10-1995

Huế, nỗi nghẹn ngào.

Huế ơi, Huế.
Cố đô hay cổ độ?
Trầm bao xa?
Mà ngậm ngải quanh năm!
Ðôi đũa ngà,
Dài ngón tay thục nữ.
Con tép kho,
Cô đơn,
Trên chiếc dĩa bạc cong vành.

Huế ơi, Huế!
Ta đã về thăm Em rồi đó.
Cái trang trọng năm xưa,
Cái thanh bần hôm nay,
Rất dễ thương,
Và cũng rất quá đỗi nghẹn ngào.

Về lối cũ,
Hàng-Me, Ðập-Ðá.
Thấy chi không?
Hàng cây gầy thưa thớt lá.
Rác bập bềnh phủ kín đá hoa mòn.
Vài Trường-Tiền oằn cong,
Như vòng vai góa phụ.

Bước chân đi,
Sao nửa lạ,
Nửa quen.

Nhịp cầu Ba,
Hay nhịp cầu Tư?
Mà chân bước nghe bâng khuâng,
Xa cách quá!
Ðứng bên ni,
Mà ngó qua bờ bên tê.
Ôi xa lạ.
Cái buồn xanh áo tím.
Chiếc thuyền rồng ai thả,
Ðến vô duyên!

Ðôi guốc gỗ năm trước,
Chiếc giày cao chiều nay.
Sao tiếng bước,
Nghe vẫn bàng hoàng,
Xao xuyến.
Náo nức,
Như leo dốc Nam-Giao.
Thẹn thùng,
Như tuột đồi Bến-Ngự.

Ôi chao,
Huế như rứa,
Răng lòng ta trầm lặng được!

Những đôi mắt Ni cô,
Sau dải nón bài thơ,
Ðôi má ửng nồng nàn,
Ðượm mùi cơn ân ái.
Ôi, Huế của ta đây,
Trong vòng tay,
Mà không bao giờ với tới.

Thượng-Tứ còn rung rinh.
Dãy súng đồng ngơ ngác.
Ôi Kim-Long, Bạch-Hổ.
Quá xa vời.
Nhìn về Bao-Vinh,
Chỉ một làn nước bạc.
Ôi Ðông-Ba,
Sao da diết ngọn buồn!

Huế ơi,
Hãy cho ta chút nghẹn ngào.
Ðể tìm lại dư hương ngày cũ.
Gót đỏ sáp ong.
Ðôi guốc vông hồng.
Chân dài Bến-Ngự.
Của những khuê nữ
Một thuở nào rất Huế.

Giọng nói ngọt tình,
Tay níu cỏ ưu tư.
Ngồi bên sông,
Ðôi mắt long lanh,
Cứ mải nhìn trời.
Mi khẽ chớp, thở dài.
Môi thắm đỏ.

Hỡi những Nàng Như,
Nàng Chi,
Nàng Kim.
Gió vẫn thổi,
Vẫn thơm.
Như khi các người vừa rời khỏi.
Bờ cỏ vẫn còn xanh,
Ngọn cỏ vẫn còn rối,
Như thuở ấy,
Chúng mình ngồi tình tự.

Ôi, Huế rất lạ, rất quen và rất cổ.
Sao tình đâu cứ tràn mãi ở trong ta?
Huế ơi, Huế !
Cố đô hay cổ độ?
Con đò xưa lạc bến cũ mất rồi…

28-10-1995

Huế, ngấn lệ.

Tiếng Huế dịu dàng.
Người Huế trầm lặng.
Tình Huế dở dang.

Huế là một ngấn lệ,
Trên mi người thiếu nữ.
Suốt đời không rơi.
Ðể cho ai sầu.
Cho ai nhớ.
Ai đợi.
Ai đau.
Ðể cho ai khổ.
Cho ai lụy.
Ai quý.
Ai chờ.

Ngấn lệ chưa rơi,
Nên em chưa khóc.

Tình Huế muôn đời
Vẫn cay đắng muộn sầu.

Trên mắt em,
Ngấn lệ
Ðợi ngày rơi.

14-3-1998

Huế, dáng xưa.

Bạch-Hổ đen rì.
Thiên-Mụ rêu phong.
Vân-Lâu trầm lặng.
Thừa-Phủ im lìm.
Dòng Hương-Giang
Nhẹ nhàng,
Ðong đưa vòng kỷ niệm.

Có những dòng tóc mây trôi.
Có những đôi môi gió thổi.
Có chiếc răng khểnh duyên trời,
Ðồng tiền in trên má lúm.
Có chiếc áo dài mỏng, xinh,
Mềm màu trời khuê các.
Xẻ một chéo lung linh,
Rợn người màu da thịt!
Có chiếc quần lụa ngà bó sát.
Cặp đùi dài căng cứng buổi dậy thì.
Có những đôi mắt xa xưa,
Ðến nay nhìn vẫn còn bí ẩn.

Huế xanh xao,
Huế yêu kiều mảnh khảnh.
Thành-Nội vẫn thâm u.
Tịnh-Tâm sen chưa trổ ngó.
Vẫn con đường Nguyễn-Hiệu đó,
Ngày xưa,
Chúng mình sánh vai,
Thủ thỉ.
Bây chừ,
Chỉ nghe gió lạ,
Lao xao.

Bên bờ rào nghiêng,
Chiếc bông thọ vàng,
Ngẩn ngơ,
Ðầu hiên vắng.

4-11-1995

Giọng Huế, có nghe chăng?

Có nghe chăng giọng Huế.
Líu lo
Bầy chim sẻ,
Rộn ràng,
Trong vườn
Hoa mới nở.

Có nghe chăng giọng Huế.
Nhẹ nhàng,
Man mác,
Làn gió lướt
Qua song.

Có nghe chăng giọng Huế.
Ðiệu đà,
Quyến rũ,
Ðượm nồng hương quế.
Lơi lả,
Dải gấm phòng the.

Có nghe chăng giọng Huế.
Óng ả,
Bềnh bồng.
Ðóa sen vừa nở,
Hững hờ,
Rực rỡ,
Trên hồ.

Có nghe chăng giọng Huế.
Rỉ rả,
Ðiệu sầu.
Cơn mưa dài tầm tã.
Tình buồn,
Năm tháng lạ.

Có nghe chăng giọng Huế.
Ngỡ ngàng,
Tiếng mõ
Giữa đêm khuya .
Lạc loài,
Hồi chuông Diệu-Ðế.
Sóng vỗ
Ðau lòng
Bờ xanh Gia-Hội.

Có nghe chăng giọng Huế.
Nức nở,
Con ve sầu
Ðậu bến Vân-Lâu,
Hát trên chùm hoa đỏ.
Muộn màng.
Phượng vĩ vừa tàn.

Có nghe chăng giọng Huế.
Áo não,
Nghẹn ngào,
Chiếc cầu gãy.
Khói lửa.
Chia phôi.
Uất hờn
Một đời khốn cùng,
Oan trái.

Có nghe chăng giọng Huế.
Dai dẳng,
Cay chua,
Ðêm vắng,
Chưa vừa
Cơn giận dỗi.

Có nghe chăng giọng Huế.
Lạnh buốt,
Trần truồng.
Dòng mưa suồng sã,
Mê man,
Trên tà lụa trắng.

Có nghe chăng giọng Huế.
Nồng nàn,
Lê thê.
Cạn cùng
Nguồn ân ái.

Còn nghe chăng giọng Huế?
Ðài các,
Phong lưu.
Gót son cung nữ,
Nhịp bước quân vương.

Còn nghe chăng giọng Huế?
Vừa chào đời,
Cất tiếng khóc
Tỉ tê.
Dòng Hương-giang
Lặng lẽ,
Kéo theo dòng lệ
Dưới chân cầu Trường-tiền.
Ðịnh mệnh.

12-2-98

Huế mặn… Huế mà…

Huế ơi,
Ta yêu ngươi.
Huế là cái thắm mặn mà
Như tô bún quá trưa.
Ta vẫn yêu Huế như yêu người tình lỡ.
Với ta,
Huế vẫn là Huế xưa.

Chiều hôm nay,
Ðón ta về.
Sao dòng Hương ngầu đỏ.
Trong cơn giận dữ.
Choáng ngợp phù sa!

Cơn lụt ngang lưng.
Lạnh nhức thấu xương!
Thôi, Huế ơi,
Xin đừng hờn dỗi.
Ta đã về,
Xin xót xa nhận tội.

Huế ơi,
Lệ nào rơi,
Cho cơn mưa thêm mặn?
Gọi tên Em,
Mà nghe cả người chết lịm.
Cố nhân ơi,
Hoa nào rụng?
Hoa nào còn?

Huế là Ngoại,
Huế là Mẹ,
Huế là Vợ,
Huế là Em.
Huế vĩnh viễn là người tình diễm lệ.

Chiều nay ta trở lại.
Mái tóc bồng bềnh xưa
Ðã hoa râm.
Nhưng con tim nay,
Vẫn còn trẻ dại.

Hãy cho ta gọi,
Thì thầm.
Huế ơi, Huế.

4-11-1995

Tình Huế, hôm xưa

Hỡi các thục nữ Huế của hôm xưa.
Cho ta hỏi. Xin chỉ hỏi một câu.
Hãy trả lời. Và trả lời rất thật.
Mấy kẻ yêu mà lấy được người yêu?

Mấy kẻ yêu mà lấy được người yêu?
Tình một thuở đong đưa trên mái tóc.
Giấu kín tròn trong chiếc nón bài thơ.
Mơ ân ái, gió lùa qua áo lụa.
Người yêu ơi! đừng đến, ngại người quen.
Gặp nhau, nhìn như khách lạ qua đường.
Một ánh mắt, nhếch môi cười e lệ,
Là yêu đương sâu kín dấu trong lòng.

Mạ hay nói :
Thằng ni, thằng nớ.
Khôn như rứa,
Giỏi như ri.
Ðừng nhẹ dạ nghe con.
Nghe Mạ đó!

Ai có biết con tim thơ trinh trắng,
Tay viết tay che, tình tràn lên cả mộng.
Cầm bút yêu chưa viết đã đầy lời.
Ngại gửi cho ai. Mình lại đọc thơ mình!
Sương đẫm tình yêu, nắng khô kỷ niệm.
Xe hoa ai Mạ đón.
Thật không ngờ!

Ngày hôm đó xe hoa sao lạnh quá.
Con đi rồi còn nghe tiếng Mạ cười.
Tau còn nhớ thằng ni, thằng nớ.

Xin hỏi nhỏ,
Các người xưa, thuở đó,
Trong tim nàng,
Có hình bóng ta chăng?

21-3-98

Cô hái sen trên hồ Tịnh-Tâm

Ðừng em, Sen chưa nở.
Sen chưa nở mà em!
Hãy nhìn sen và khẽ thở,
Hòa nhịp tim nhè nhẹ với đài non.
Khoan đã em, sen chưa nở.
Hãy rộng mở đôi tay mềm,
Hãy nhẹ tay, thật nhẹ,
Ôm mây trời che bớt nắng cho sen.

Ðừng bứng hoa mà đơn chiếc hồ trong.
Ðừng tách hoa từng cánh lẻ não nùng.
Nhụy tinh khiết vẫn còn e ấp đợi.
Ðừng nghe em. Ta xin em chớ vội,
Mà tim sen vừa nụ đã phai tàn.

Cũng như em, người tinh non thanh thoát.
Bóng hoa in trong đáy mắt dịu dàng.
Chẳng có kẻ phàm phu nào nỡ bắt
Ðem diễm kiều dãi nắng với dầm sương.

Ta mong sao áo lụa đừng in bóng,
Cho nõn nà pha lẫn với đài trang.
Cho nhụy thể cùng thịt da nhuyễn trọn.
Cho hương thơm cao vút tới thiên đàng.

Em chưa đến, mặt hồ còn phẳng mướt.
Em mới nhìn, mặt nước đã xôn xao.
Tà áo lụa làm nước càng thêm ướt.
Bờ môi hồng, sóng gợn cũng nôn nao.

Hãy ngồi yên,
Sen sẽ nở cùng Em.

1-10-199

Ðôi bờ Thu.

Tôi đứng bên này sông.
Nhìn em bên kia dòng.
Chiều thu về lạc lõng.
Gió thu buồn mang mang.
Khói lênh đênh đầu sóng.
Một con đò cô đơn.
Ðôi bàn tay mờ ảo.
Là em đó phải không?

Ngọn bút hoa Ðồng-Khánh.
Chiếc lược cài hoa xanh.
Mái tóc gió mong manh.
Viền nón tròn bóng nắng.
Em bây giờ nơi nao?

Nét tình trôi lãng đãng.
Kỷ niêm buồn hư hao.
Bên này bờ Vân-lâu,
Cánh phượng vừa ngả mầu,
Rơi vội xuống chân tôi.
Gót tang bồng từ lâu,
Ðã nhuộm màu tê tái.

Tôi đứng bên này sông,
Tìm em bên kia dòng.
Ðôi bờ dài huyền hoặc.
Ròng rã màu thu hoang.

22-9-00

Trường tiền đêm trăng.

Ở đây sông tỏa mùi hương nguyệt.
Trăng dãi lên cầu lưới ngọc yêu.
Sương gió lâng lâng màu diễm tuyệt.
Ðêm quyện hồn tôi với tịch liêu.

14-3-1998

Quả tim tôi đang ở Huế

Quả tim tôi đang ở đây,
lang thang nhớ đám sen tàn.

Giã từ nhé,
SanDiego.
Quả tim tôi xin lặng lẽ
Giã từ.
Tôi chỉ nhớ Ðông-Ba.
Tôi si mê Bến-Ngự.
Lúc ra đi,
Chưa tròn tuổi trẻ.
Dòng Hương còn trong xanh.
Phượng đỏ vẫn chưa tàn.

Tôi còn nhớ,
Cầm tay người bạn nhỏ,
Ghé tai thì thầm.
Xin giã từ,
Gắng đợi.
Tháp cao Thiên-Mụ,
Cành phượng rũ.
Vỹ-Dạ mơn man,
Tà lụa che.
Lời giã biệt năm đó,
Chẳng ai nghe,
Ai nhớ.
Nhưng trong tôi văng vẳng tiếng hẹn hò.
Quả tim tôi đang ở Huế.
Huế ngày xưa.
Huế bây giờ.
Tháp Thiên-Mụ
Không còn cành phượng phủ.
Vỹ-Dạ buồn,
Áo lụa hết còn che.

Tôi đang ở bên bờ biển miền Viễn-Tây,
Mà xin giã từ Alpine đồi trắng tuyết.
Tôi đang vui miền phồn hoa Angeles,
Mà đành giã từ môi mắt những đêm say.
Vì lời hẹn xa xăm kia
Bừng sống lại!
Quả tim tôi đang ở Huế.
Mặn mà cùng Sen nở hồ xưa.

22-9-1998

Huế vẫn còn là một giấc mơ

Ðã rất lâu ta không về thăm Huế.
Huế chập chờn ẩn hiện mãi trong mơ.
Huế ru ta bằng những lời tình tự.
Giấc mơ từng mơ ước. Ðến bao giờ?
Cành sen trắng, trắng tinh hồn bướm quý.
Sóng Tịnh-Tâm chao bóng một thời yêu.
Lung linh gió, rung rinh cành phượng vĩ.
Ðỏ một màu tinh túy của yêu đương.
Khung trời Huế, điệu tiêu vàng thanh thoát.
Còn mơ chi một khúc hát Nghê-thường!
Trăng sáng quá, dáng em đi gió lướt.
Mây bay theo, áo thoáng vẻ hoang đường.
Ðừng ngoảnh mặt. Em ơi, đừng ngoảnh mặt.
Cứ bước đi. Anh đợi ở cuối đường.
Ðường hun hút, Em đi hoài chẳng tới.
Anh đợi hoài đợi mãi đến ngàn thu.
Em cứ đi và anh thì cứ đợi.
Trăng sáng hoài, sáng mãi, nhạt màu thơ.
Dang tay rộng, Anh đợi hoài đợi mãi.
Em cứ đi. Ðừng ngoảnh mặt nhìn sau.

Huế và Em, Em và Huế trong mơ.
Hãy cứ đi. Ðừng đứng lại. Anh chờ.

20-3-98

Kiếp sau, xin vẫn là người Huế

Kiếp sau có trở lại làm người,
Xin vẫn cho tôi là người xứ Huế.
Ðể sống một đời thảnh thơi,
Trong Huế Thơ và Mộng.
Không còn chiếc cầu gãy.
Không tiếng khóc Mậu-Thân,
Xót xa hờn oán.
Không còn thấy màu cờ thay đổi,
Trên Ngọ-Môn Kỳ đài.

Hãy cho tôi là người xứ Huế.
Da tôi vẫn mềm.
Tóc tôi vẫn đen.
Thân tôi còn thơm.
Lời tôi còn ngọt.
Như nước sông Hương.
Thần-Kinh gấm vóc.

Xin cho tôi làm chàng trai xứ Huế.
Ði học với đôi guốc vông.
Che mưa bằng lớp tơi đọt.
Lên Nam-Giao trong gió ngược chiều.
Xuôi Bến-Ngự đá xanh trơn trượt.
Cho tôi nghe tiếng hò Vân-Lâu.
Cho tôi ngậm giọng buồn An-Cựu.
Ôi, phố xưa Thái-Hậu.
Con đường tình cỏ mướt nối đồng quê.
Cho tôi ghé Kim-Luông, hương thề mái tóc.
Cho tôi kề duyên nhẹ Hà-Khê.
Cho tôi suốt đời không còn chạy giặc.
Không còn thấy người Mẹ buồn,
Ðưa con vào lính, giọt lệ trên mi.
Không còn thấy người cha,
Ngược xuôi bương bả,
Trả nợ quan tài.
Vuốt mắt con trai.
Cho tôi suốt một thời tuổi trẻ,
Mải mê tà áo lụa Truờng-Tiền.
Và chỉ để yêu Em,
Người con gái sông Hương.
Ðừng bắt tôi là học trò xứ lạ.
Ðể xa nhau khi tên yết bảng vàng.
Cho tôi sống trong một ngôi nhà cổ,
Cùng vợ hiền và một đám con ngoan.
Chiều chiều ngồi trong khuôn sân nhỏ.
Cùng quây quần kể chuyện đời xưa.
Cho tôi là cụ già tà áo phất phơ.
Ði hóng gió hồ Tịnh-Tâm sen nở.
Hương thơm trinh, chòm râu bạc tung bay.
Cho tôi sống trong lòng thành quách cũ.
Hồn vua xưa về trò chuyện đêm ngày.
Nhìn lịch sử đi qua mà luyến tiếc.
Tình Huyền-Trân còn vương vấn đâu đây.
Nghe thông reo, tưởng chừng ai bỡn cợt.
Hồn lưu đày mong thấy miếu đền xưa.
U uất mãi cho đến ngày chuyển kiếp…

Xin cho tôi,
Hãy cho tôi,
Làm người xứ Huế.
Và chỉ làm người xứ Huế mà thôi.

14-12-98

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s