Bài mở đầu

Không cùng

 Hừng sáng,

Bừng thức giấc

Ngóng nhìn về Biển xa.

Ðợi mãi,

Mặt trời không thấy mọc!

Ngày dài,

Ngả bóng tà.

Quay đầu,

Hướng về Núi.

Mây, gió

Vẫn bềnh bồng.

Mong hoài…

Mặt trời sao chẳng lặn?

Ôi,

Bên này quả địa cầu cay đắng,

Sao vẫn mãi nhớ

Sáng Biển-Ðông.

Và cứ đợi chờ

Bóng chiều về,

Lênh đênh,

Trôi dài

Theo rặng núi.

18-5-83

Tôi là ai?

Tôi là thằng nhóc Mỹ

Tuổi vừa tròn hăm ba.

Tôi cũng là lão Việt Nam già

Cổ lai hy xấp xỉ.

Tôi có cái ngu ngơ

Của thằng Mỹ dại khờ

Ðể sống còn trên đất mới.

Tôi có cái khùng điên

Trong niềm đau tức tưởi.

Của thân phận con người

Xa quê Cha đất Tổ.

Sống một xác hai hồn.

Tôi là vết cắt bỏ quên

Không thuốc thang chữa trị.

Tôi là chàng công dân Mỹ

Suốt đời không ngủ yên,

Vì chưa quên nguồn gốc cũ.

Tôi là Ai?

Tôi chỉ là thằng tôi,

Người Việt Nam

Yêu quê Cha đất Tổ.

Mời các bạn đọc thơ tôi.

Mình chia xẻ nỗi buồn xa xứ.

02-5-03

Bài thơ của tôi.

Tôi viết bài thơ cho con tôi,

Con tôi ngẩn ngơ không biết đọc.

Tôi đọc bài thơ cho vợ tôi,

Vợ tôi mệt mỏi vẩn vơ cười.

Tôi nghe trần gian lời mời mọc,

Tôi chép bài thơ gửi tặng đời.

Ðời mải tranh nhau cười với khóc.

Thơ tôi lạc lõng chẳng ai coi.

Ðành ném bài thơ ra đầu ngõ.

Mây gió xôn xao đến tận trời…

26-11-99

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s